zh stringlengths 1 4.11k | vi stringlengths 1 32.8k |
|---|---|
第三十回 宝钗借扇机带双敲 龄官划蔷痴及局外 | Hồi 30: Bảo Thoa mượn quạt châm chọc hai người, Lăng Quan vạch tường si dại ngoài cuộc. |
话说林黛玉与宝玉角口后,也自后悔,但又无去就他之理,因此日夜闷闷,如有所失。 | Đại Ngọc từ hôm cãi nhau với Bảo Ngọc, trong bụng hối hận, nhưng không lẽ tự mình đến làm lành trước, vì thế ngày đêm buồn rầu, bâng khuâng như mất cái gì. |
紫鹃度其意,乃劝道:“若论前日之事,竟是姑娘太浮躁了些。 | Tử Quyên đoán biết tâm lý ấy, liền khuyên nhủ: Việc hôm nọ là tự cô nóng nảy quá. |
别人不知宝玉那脾气,难道咱们也不知道的。 | Người khác không biết rõ tính nết cậu Bảo, chứ chúng ta lẽ nào lại cũng không biết hay sao? |
为那玉也不是闹了一遭两遭了!”黛玉啐道:“你倒来替人派我的不是。 | Chỉ vì viên ngọc, đến nỗi cãi nhau mấy lần rồi. Đại Ngọc gắt: Thôi! Mày lại đến đây bới móc tội của ta hộ người à? |
我怎么浮躁了?”紫鹃笑道:“好好的,为什么又剪了那穗子?岂不是宝玉只有三分不是,姑娘倒有七分不是。 | Thế nào là ta nóng nảy? Tự nhiên vô cớ, sao cô lại cắt cái dây đeo ngọc đi? Thế chả phải lỗi cậu Bảo chỉ có ba phần, mà lỗi cô những bảy phần hay sao? |
我看他素日在姑娘身上就好,皆因姑娘小性儿,常要歪派他,才这么样!”林黛玉正欲答话,只听院外叫门。 | Tôi xem ngày thường cậu ấy đối với cô rất tốt, chỉ vì cô khó tính thường vặn vẹo cậu ấy, nên đến nỗi vậy. |
紫鹃听了一听,笑道:“这是宝玉的声音,想必是来赔不是来了!”林黛玉听了道:“不许开门!”紫鹃道:“姑娘又不是了。 | Đại Ngọc muốn nói lại, chợt ngoài sân có tiếng gọi cửa. Tử Quyên lắng tai nghe, cười nói: Thôi tiếng cậu Bảo rồi, chắc lại đến xin lỗi đấy. Đại Ngọc bảo không được mở cửa. Tử Quyên nói: Cô lại không phải rồi. |
这么热天毒日头地下,晒坏了他如何使得呢!”口里说着,便出去开门,果然是宝玉。 | Trời nóng nực thế này, không mở cửa, để cậu ấy đứng bêu mãi ngoài nắng thì chịu thế nào được? Nói xong liền ra mở cửa, thì quả là Bảo Ngọc. |
一面让他进来,一面笑道:“我只当是宝二爷再不上我们这门了,谁知这会子又来了!”宝玉笑道:“你们把极小的事倒说大了。 | Tử Quyên vừa mời vào vừa cười nói: Tôi cứ tưởng là cậu không thèm đến nhà này nữa, ai ngờ bây giờ lại đến. Bảo Ngọc cười nói: Việc bé mà các chị lại cứ xé ra to. |
好好的为什么不来?我便死了,魂也要一日来一百遭。 | Ngại gì mà ta chẳng đến? Ta có chết chăng nữa, hồn ta một ngày ít ra cũng đến đây trăm lần! |
妹妹可大好了?”紫鹃道:“身上病好了,只是心里气不大好!”宝玉笑道:“我晓得有什么气!”一面说着,一面进来,只见林黛玉又在床上哭。 | Thế nào? Cô em đã khỏe hẳn chưa? Người khỏe đấy, nhưng bụng vẫn bực tức khó chịu. Ta biết rồi, việc gì mà phải bực tức! Bảo Ngọc cười đi vào, thấy Đại Ngọc đương ngồi trên giường khóc. |
那林黛玉本不曾哭,听见宝玉来,由不得伤了心,止不住滚下泪来。 | Đại Ngọc trước vẫn không khóc. Từ lúc thấy Bảo Ngọc đến, trong bụng đâm ra thương cảm, không thể cầm được nước mắt. |
宝玉笑着走近床来,道:“妹妹身上可大好了?”林黛玉只顾拭泪,并不答应。 | Bảo Ngọc đến gần giường cười nói: Em ơi! Người đã khá chưa? Đại Ngọc chỉ gạt nước mắt, không trả lời. |
宝玉因便挨在床沿上坐了,一面笑道:“我知道妹妹不恼我。 | Bảo Ngọc liền ngồi ghé vào cạnh giường cười nói: Anh vẫn biết rằng em không giận anh. |
但只是我不来,叫旁人看着,倒象是咱们又拌了嘴的似的。 | Nhưng nếu anh không đến, người ta thấy thế, sẽ cho anh em ta lại cãi nhau. |
若等他们来劝咱们,那时节岂不咱们倒觉生分了?不如这会子,你要打要骂,凭着你怎么样,千万别不理我!”说着,又把“好妹妹”叫了几万声。 | Nếu phải chờ họ đến khuyên giải thì chẳng hóa ra anh em ta không có tình thân mật hay sao? Chi bằng, ngay bây giờ em muốn đánh, muốn mắng anh thế nào tùy em, nhưng chỉ thiết tha xin em đừng lờ anh đi thôi. Nói xong lại gọi “em ơi” mấy tiếng. |
林黛玉心里原是再不理宝玉的,这会子见宝玉说别叫人知道他们拌了嘴就生分了似的这一句话,又可见得比人原亲近,因又撑不住哭道:“你也不用哄我。 | Trong bụng Đại Ngọc vẫn định bỏ lờ Bảo Ngọc đi, nhưng bấy giờ nghe thấy câu: “Nếu để người ngoài biết là chúng ta cãi nhau thì chẳng hóa ra anh em ta không có tình thân mật” mới thấy rõ mình với Bảo Ngọc thân hơn người khác. Vì thế Đại Ngọc không nhịn được, liền khóc: Anh không cần phải lừa tôi! |
从今以后,我也不敢亲近二爷,二爷也全当我去了!”宝玉听了笑道:“你往那去呢?”林黛玉道:“我回家去!”宝玉笑道:“我跟了你去!”林黛玉道:“我死了!”宝玉道:“你死了,我做和尚!”林黛玉一闻此言,登时将脸放下来,问道:“想是你要死了,胡说的是什么!你家倒有几个亲姐姐亲妹妹呢,明儿都死了,你几个身子去作和尚?明儿我倒把这话告诉别人去评评!”宝玉自知这话说的造次了,后悔不来,登时脸上红胀起来,低着头不敢则一声。 | Từ giờ trở đi, tôi không dám thân cận với cậu Hai nữa. Xin cứ coi như tôi đã ra khỏi nhà này rồi. Bảo Ngọc nghe nói cười: Thế em định đi đâu? Đại Ngọc nói: Tôi về nhà tôi. Bảo Ngọc cười nói: Anh cũng đi theo. Đại Ngọc nói: Thế ngộ tôi chết thì sao? Bảo Ngọc nói: Em mà chết thì anh đi tu. Đại Ngọc vừa nghe thấy câu ấy, ... |
幸而屋里没人。 | Khi đó trong nhà không có ai. |
林黛玉直瞪瞪的瞅了他半天,气的一声儿也说不出来。 | Đại Ngọc hai mắt trừng trừng nhìn Bảo Ngọc một lúc, tức quá, hừ một tiếng, rồi không nói được câu gì. |
见宝玉憋的脸上紫胀,便咬着牙用指头狠命的在他额颅上戳了一下,哼了一声,咬牙说道:“你这——”刚说了两个字,便又叹了一口气,仍拿起手帕子来檫眼泪。 | Thấy mặt Bảo Ngọc tím bầm lại, Đại Ngọc liền nghiến răng, lấy ngón tay dí vào trán Bảo Ngọc một cái, nói: Anh thật là… Chỉ nói lên được hai tiếng, liền thở dài một cái, lại lấy khăn lụa, lau nước mắt. |
宝玉心里原有无限的心事,又兼说错了话,正自后悔,又见黛玉戳他一下,要说又说不出来,自叹自泣,因此自己也有所感,不觉滚下泪来。 | Bảo Ngọc lúc bấy giờ nỗi lòng chan chứa, vì trót lỡ lời, nên trong bụng rất là hối hận. Sau thấy Đại Ngọc dí một cái, không nói ra lời, đành chỉ ngậm ngùi than khóc. Trong bụng thương cảm, Bảo Ngọc lại nước mắt ròng ròng chảy xuống. |
要用帕子揩拭,不想又忘了带来,便用衫袖去檫。 | Muốn lấy khăn lau nước mắt, nhưng lại quên không mang đi, liền lấy ống tay áo lau. |
林黛玉虽然哭着,却一眼看见了,见他穿着簇新藕合纱衫,竟去拭泪,便一面自己拭着泪,一面回身将枕边搭的一方绡帕子拿起来,向宝玉怀里一摔,一语不发,仍掩面自泣。 | Đại Ngọc đương khóc, thấy Bảo Ngọc lấy vạt áo the cải hoa sen mới toanh ra lau nước mắt, liền vừa lau nước mắt, vừa quay đi lấy khăn lụa ở trên gối vứt vào lòng Bảo Ngọc, không nói một câu, rồi lại che mặt khóc. |
宝玉见他摔了帕子来,忙接住拭了泪,又挨近前些,伸手拉了林黛玉一只手,笑道:“我的五脏都碎了,你还只是哭。 | Bảo Ngọc thấy Đại Ngọc vứt cho cái khăn, liền cầm lấy chùi nước mắt rồi xích lại gần, giơ tay kéo một tay Đại Ngọc cười nói: Ruột gan anh nát nhừ ra cả rồi, em còn cứ khóc làm gì mãi? |
走罢,我同你往老太太跟前去!”林黛玉将手一摔道:“谁同你拉拉扯扯的。 | Thôi đi đi, chúng ta cùng đến thăm bà. Đại Ngọc hất tay ra nói: Ai kéo co với anh! |
一天大似一天的,还这么が皮赖脸的,连个道理也不知道!”一句没说完,只听喊道:“好了!”宝林二人不防,都唬了一跳,回头看时,只见凤姐儿跳了进来,笑道:“老太太在那里抱怨天抱怨地,只叫我来瞧瞧你们好了没有。 | Bây giờ lớn rồi, anh cứ giở cái thói cợt nhả ấy ra, không biết điều gì cả. Nói chưa dứt lời, đã thấy có tiếng the thé ở ngoài: “Khá nhỉ!” Trong lúc bất ngờ, hai người đều giật nẩy mình, quay lại nhìn, thấy Phượng Thư đã đến, cười nói: Bà đương kêu trời kêu đất kia kìa, bảo chị lại xem các em đã làm lành với nhau chưa? |
我说不用瞧,过不了三天,他们自己就好了。 | Chị bảo không cần, chỉ độ vài hôm là họ lại tử tế với nhau đấy thôi. |
老太太骂我,说我懒。我来了,果然应了我的话了。 | Bà mắng chị, bảo chị lười. Bây giờ chị đến, quả nhiên đúng như lời chị nói. |
也没见你们两个人有些什么可拌的,三日好了,两日恼了,越大越成了孩子了!有这会子拉着手哭的,昨儿为什么又成了乌眼鸡呢!还不跟我走,到老太太跟前,叫老人家也放些心!”说着拉了林黛玉就走。 | Chị chẳng thấy các em có điều gì đáng cãi nhau cả, thế mà cứ ba ngày yêu quí nhau, lại hai ngày giận dỗi nhau, càng lớn càng quá trẻ con. Bây giờ cầm tay nhau mà khóc, thế thì hôm nọ tại sao lại như hai con gà chọi ấy? Thôi các em hãy theo chị sang thăm bà để cụ già được yên tâm. Nói xong liền kéo Đại Ngọc đi. |
林黛玉回头叫丫头们,一个也没有。 | Đại Ngọc quay lại gọi bọn a hoàn, nhưng chẳng thấy người nào. |
凤姐道:“又叫他们作什么,有我伏侍你呢!”一面说,一面拉了就走。 | Phượng Thư nói: Lại gọi chúng nó làm gì? Đã có tôi hầu cô đây. Liền kéo Đại Ngọc đi. |
宝玉在后面跟着出了园门。 | Bảo Ngọc chạy theo sau. |
到了贾母跟前,凤姐笑道:“我说他们不用人费心,自己就会好的。 | Họ ra khỏi vườn, đến thẳng nhà Giả mẫu, Phượng Thư cười nói: Cháu đã bảo không cần phải lo nghĩ hộ họ, tự họ sẽ tử tế với nhau. |
老祖宗不信,一定叫我去说合。 | Bà không tin, nhất định bắt cháu phải đi dàn hòa. |
我及至到那里要说合,谁知两个人倒在一处对赔不是了。 | Khi cháu đến nơi, đã thấy hai người ngồi xúm lại một chỗ, xin lỗi lẫn nhau. |
对笑对诉,倒象。黄鹰抓住了鹞子的脚',两个都扣了环了,那里还要人去说合!”说的满屋里都笑起来。 | Họ giữ chặt lấy nhau như móng chân diều hâu quắp gà con vậy. Thế thì còn cần ai đến dàn hòa nữa? Câu nói ấy làm cho cả nhà cười ầm lên. |
此时宝钗正在这里。 | Bấy giờ Bảo Thoa đương ngồi đấy. |
那林黛玉只一言不发,挨着贾母坐下。 | Đại Ngọc không nói một câu gì, ngồi nhích lại gần Giả mẫu. |
宝玉没甚说的,便向宝钗笑道:大哥哥好日子,偏生我又不好了,没别的礼送,连个头也不得磕去。 | Bảo Ngọc cũng không biết nói gì, liền quay lại nói với Bảo Thoa: Hôm sinh nhật anh Cả, tôi không được khỏe, lại không có gì đem đến mừng, cả đến cúi đầu chào cũng không có. |
大哥哥不知我病,倒象我懒,推故不去的。 | Anh Tiết không biết tôi ốm, lại tưởng tôi tìm cớ thoái thác. |
倘或明儿恼了,姐姐替我分辨分辨。 | Chị có gặp anh ấy, nhờ nói hộ cho tôi. |
“宝钗笑道!”这也多事。 | Bảo Thoa cười nói: Khéo hay vẽ chuyện. |
你便要去也不敢惊动,何况身上不好,弟兄们日日一处,要存这个心倒生分了。 | Dù anh có đến được cũng không dám làm phiền, huống chi người anh lại không được khỏe? Chỗ anh em cùng ở với nhau mà lại cứ để bụng những việc vặt ấy, thành ra xa nhau mất. |
“宝玉又笑道!”姐姐知道体谅我就好了。 | Bảo Ngọc lại cười nói: Chị thể tất cho tôi được như thế là tốt rồi. |
“又道!”姐姐怎么不看戏去?“宝钗道!”我怕热,看了两出,热的很。 | Sao chị không ở lại nghe hát? Bảo Thoa nói: Tôi sợ nóng, nghe được hai khúc, nóng lắm. |
要走,客又不散。我少不得推身上不好,就来了。 | Muốn đi ra, nhưng khách vẫn còn ngồi đông, nên tôi phải kiếu ốm, rồi đi ngay. |
“宝玉听说,自己由不得脸上没意思,只得又搭讪笑道!”怪不得他们拿姐姐比杨妃,原来也体丰怯热。 | Bảo Ngọc nghe nói, tự nhiên thấy hơi ngượng, vội buột miệng cười nói: Chị người đẫy đà, thảo nào họ cứ ví chị với Dương quý phi. |
“宝钗听说,不由的大怒,待要怎样,又不好怎样。 | Bảo Thoa nghe nói, bực lắm, định nói lại, nhưng không tiện. |
回思了一回,脸红起来,便冷笑了两声,说道!”我倒象杨妃,只是没一个好哥哥好兄弟可以作得杨国忠的!“二人正说着,可巧小丫头靛儿因不见了扇子,和宝钗笑道!”必是宝姑娘藏了我的。 | Nghĩ một chốc, mặt đỏ bừng lên, liền cười nhạt: Tôi giống Dương quý phi, nhưng không có người anh em nào giỏi, có thể làm được Dương Quốc Trung. Đương nói thì đứa hầu nhỏ là Tĩnh Nhi tìm không thấy cái quạt, cười hỏi Bảo Thoa: Chắc là cô giấu cái quạt của cháu. |
好姑娘,赏我罢。 | Xin cô cho lại cháu. |
“宝钗指他道!”你要仔细!我和你顽过,你再疑我。 | Bảo Thoa chỉ nó nói: Mày liệu hồn đấy! Mày đã thấy tao đùa với ai chưa? |
和你素日嘻皮笑脸的那些姑娘们跟前,你该问他们去。 | Mày hãy đi mà hỏi những cô nào ngày thường cứ hay tí toét cười đùa với mày ấy! |
“说的个靛儿跑了。 | Tĩnh Nhi nghe xong, chạy mất. |
宝玉自知又把话说造次了,当着许多人,更比才在林黛玉跟前更不好意思,便急回身又同别人搭讪去了。 | Bảo Ngọc biết mình lại nói lỡ lời, bấy giờ đứng trước mặt nhiều người, càng thấy trơ trẽn, khó coi hơn là lúc va chạm với Đại Ngọc, liền lảng ra bắt chuyện với người khác. |
林黛玉听见宝玉奚落宝钗,心中着实得意,才要搭言也趁势儿取个笑,不想靛儿因找扇子,宝钗又发了两句话,他便改口笑道:“宝姐姐,你听了两出什么戏?”宝钗因见林黛玉面上有得意之态,一定是听了宝玉方才奚落之言,遂了他的心愿,忽又见问他这话,便笑道:“我看的是李逵骂了宋江,后来又赔不是!”宝玉便笑道:“姐姐通今博古,色色都知道,怎么连这一出戏的名字也不知道,就说了这么一串子。 | Đại Ngọc thấy Bảo Ngọc chế giễu Bảo Thoa, trong bụng lấy làm đắc ý, muốn nhân đó nói châm vào cho buồn cười, không ngờ Tĩnh Nhi tìm quạt, bị Bảo Thoa mắng cho mấy câu, Đại Ngọc liền đổi giọng hỏi: Chị Bảo, chị nghe hai khúc hát gì thế? Bảo Thoa trông thấy Đại Ngọc ra vẻ đắc ý, đoán ngay là vừa rồi Đại Ngọc thích chí th... |
这叫<<负荆请罪>>!”宝钗笑道:“原来这叫作<<负荆请罪>>!你们通今博古,才知道。 | Vở này gọi là vở Phụ kinh thỉnh tội đấy. Bảo Thoa cười nói: Thế ra vở này là Phụ kinh thỉnh tội à? Các người học rộng mới biết Phụ kinh thỉnh tội. |
负荆请罪',我不知道什么是。 | Chứ tôi thì biết sao được? |
负荆请罪!”一句话还未说完,宝玉林黛玉二人心里有病,听了这话早把脸羞红了。 | Bảo Ngọc và Đại Ngọc có tật giật mình, nghe chưa hết câu, mặt đã đỏ bừng lên. |
凤姐于这些上虽不通达,但见他三人形景,便知其意,便也笑着问人道:“你们大暑天,谁还吃生姜呢?”众人不解其意,便说道:没有吃生姜。 | Phượng Thư tuy không hiểu tại sao, thấy nét mặt ba người, cũng đã đoán được một phần, liền cười nói: Trời nóng thế này, ai lại ăn gừng sống thế? Mọi người không hiểu, nói: Có ai ăn gừng sống đâu. |
风姐故意用手摸着腮,诧异道:发不好过了。 | Phượng Thư cố ý lấy tay sờ lên má, tỏ vẻ ngơ ngác: Không ai ăn gừng sống, làm sao lại nóng ran thế này? |
宝钗再要说话,见宝玉十分讨愧,形景改变,也就不好再说,只得一笑收住。 | Bảo Thoa còn muốn nói nữa, nhưng thấy Bảo Ngọc đổi hẳn nét mặt, xem ra quá hổ thẹn, nên không tiện nói thêm, đành chỉ cười xòa một cái cho xong chuyện. |
别人总未解得他四个人的言语,因此付之流水。 | Những người khác không hiểu ý bốn người này nói chuyện gì, cũng đều cười theo. |
一时宝钗凤姐去了,林黛玉笑向宝玉道:“你也试着比我利害的人了。 | Một lúc, Bảo Thoa và Phượng Thư đi rồi, Đại Ngọc nói với Bảo Ngọc: Anh lại đụng phải con người ghê gớm hơn tôi rồi. |
谁都象我心拙口笨的,由着人说呢!”宝玉正因宝钗多了心,自己没趣,又见林黛玉来问着他,越发没好气起来。 | Có ai dốt nát vụng về như tôi, cứ tha hồ cho người ta nói? Bảo Ngọc thấy Bảo Thoa hay để ý, bụng đã khó chịu rồi, giờ lại thấy Đại Ngọc cũng hay chấp nhặt, nên đành nín nhịn, buồn rầu đi ra. |
待要说两句,又恐林黛玉多心,说不得忍着气,无精打采一直出来。 | Bảo Ngọc thấy Bảo Thoa hay để ý, bụng đã khó chịu rồi, giờ lại thấy Đại Ngọc cũng hay chấp nhặt, nên đành nín nhịn, buồn rầu đi ra. |
谁知目今盛暑之时,又当早饭已过,各处主仆人等多半都因日长神倦之时,宝玉背着手,到一处,一处鸦雀无闻。 | Lúc này trời nóng, lại vừa ăn cơm sáng xong, các nơi cả thầy lẫn tớ đều thấy mỏi mệt trong quãng ngày dài. Riêng có Bảo Ngọc cứ chắp tay sau lưng đi loanh quanh, đến nơi nào cũng thấy lặng lẽ không một tiếng động. |
从贾母这里出来,往西走了穿堂,便是凤姐的院落。 | Từ nhà Giả mẫu ra, Bảo Ngọc rẽ sang phía tây, đi qua xuyên đường, đến sân nhà Phượng Thư. |
到他们院门前,只见院门掩着。 | Thấy cửa ngoài đóng. |
知道凤姐素日的规矩,每到天热,午间要歇一个时辰的,进去不便,遂进角门,来到王夫人上房内。 | Biết là thói quen của Phượng Thư, hễ đến mùa nực, buổi trưa là phải nghỉ một lúc, nên không tiện đi vào, Bảo Ngọc rẽ sang cửa bên, vào buồng Vương phu nhân. |
只见几个丫头子手里拿着针线,却打盹儿呢。 | Thấy mấy đứa a hoàn đương cầm kim chỉ ngủ gật. |
王夫人在里间凉榻上睡着,金钏儿坐在旁边捶腿,也乜斜着眼乱恍。 | Vương phu nhân thì đang nằm ngủ ở giường mát trong nhà; Kim Xuyến ngồi bên cạnh bóp đùi cho bà ta, mắt cũng đang lim dim. |
宝玉轻轻的走到跟前,把他耳上带的坠子一摘,金钏儿睁开眼,见是宝玉。 | Bảo Ngọc rón rén đi đến trước mặt nó, nắm cái hạt châu đeo tai và giật nhẹ một cái. Kim Xuyến mở bừng mắt nhìn. |
宝玉悄悄的笑道:“就困的这么着?”金钏抿嘴一笑,摆手令他出去,仍合上眼,宝玉见了他,就有些恋恋不舍的,悄悄的探头瞧瞧王夫人合着眼,便自己向身边荷包里带的香雪润津丹掏了出来,便向金钏儿口里一送。 | Bảo Ngọc khẽ cười hỏi: – Buồn ngủ quá thế kia à? Kim Xuyến mím môi cười, hất tay Bảo Ngọc ra, lại nhắm mắt lại. Bảo Ngọc trông thấy Kim Xuyến, có ý quyến luyến không muốn rời, liền ngoái đầu nhìn Vương phu nhân, thấy vẫn nhắm mắt. Bảo Ngọc mở cái túi ở trong mình, lấy một viên thuốc hương huyết nhuận tân ra, đút vào mồ... |
金钏儿并不睁眼,只管噙了。 | Kim Xuyến cũng không mở mắt, ngậm mồm lại. |
宝玉上来便拉着手,悄悄的笑道:“我明日和太太讨你,咱们在一处罢!”金钏儿不答。 | Bảo Ngọc lại gần nắm lấy tay Kim Xuyến khẽ cười nói: Ta sẽ nói với bà xin chị về để chúng ta cùng ở chung với nhau. Kim Xuyến không trả lời. |
宝玉又道:“不然,等太太醒了我就讨!”金钏儿睁开眼,将宝玉一推,笑道:“你忙什么!。 | Bảo Ngọc lại nói: Chờ bà dậy, ta sẽ nói. Kim Xuyến mở mắt, đẩy Bảo Ngọc ra, cười nói: Việc gì mà phải vội thế. |
金簪子掉在井里头,有你的只是有你的”,连这句话语难道也不明白? | Tục ngữ có câu: “Cái trâm vàng rơi xuống giếng, đã về ai thì chỉ là của người ấy thôi”. Chả lẽ cậu còn chưa hiểu sao? |
我倒告诉你个巧宗儿,你往东小院子里拿环哥儿同彩云去。 | Tôi bảo cậu việc này hay hơn: cậu đi sang nhà bên đông mà bắt cậu Hoàn và chị Thái Vân. |
宝玉笑道。 | Bảo Ngọc cười nói: |
凭他怎么去罢,我只守着你。 | Họ làm gì mặc họ. Chúng ta chỉ nói việc chúng ta thôi. |
“只见王夫人翻身起来,照金钏儿脸上就打了个嘴巴子,指着骂道。 | Bỗng Vương phu nhân trở mình dậy, tát vào mặt Kim Xuyến một cái và mắng: |
下作小娼妇,好好的爷们,都叫你教坏了。 | Con đĩ hèn hạ này! Các cậu nhà này đều bị chúng mày làm hư hỏng cả! |
宝玉见王夫人起来,早一溜烟去了。 | Bảo Ngọc thấy Vương phu nhân dậy, chạy biến mất. |
这里金钏儿半边脸火热,一声不敢言语。 | Kim Xuyến một bên má đỏ ửng lên, không dám nói câu gì. |
登时众丫头听见王夫人醒了,都忙进来。 | Bọn a hoàn thấy Vương phu nhân dậy, đều chạy đến. |
王夫人便叫玉钏儿:“把你妈叫来,带出你姐姐去!”金钏儿听说,忙跪下哭道:“我再不敢了。 | Vương phu nhân liền gọi Ngọc Xuyến đến bảo: – Gọi mẹ mày đến mang chị mày về. Kim Xuyến nghe thấy nói thế, vội quỳ xuống khóc: Từ rày con không dám thế nữa. |
太太要打骂,只管发落,别叫我出去就是天恩了。 | Xin bà cứ việc đánh, cứ việc chửi, nhưng đừng đuổi con như thế, thì con đội ơn bà như trời như bể. |
我跟了太太十来年,这会子撵出去,我还见人不见人呢!”王夫人固然是个宽仁慈厚的人,从来不曾打过丫头们一下,今忽见金钏儿行此无耻之事,此乃平生最恨者,故气忿不过,打了一下,骂了几句。 | Con theo hầu bà đã mười năm nay, bây giờ bà đuổi con về, con còn mặt mũi nào trông thấy người ta nữa? Vương phu nhân vốn người hiền lành, chưa từng đánh a hoàn bao giờ, nay thấy Kim Xuyến làm việc vô sỉ, giận quá, không nén được, liền tát nó một cái, mắng nó mấy câu. |
虽金钏儿苦求,亦不肯收留,到底唤了金钏儿之母白老媳妇来领了下去。 | Kim Xuyến van xin cũng không cho ở lại, cuối cùng bắt mẹ nó là bà già họ Bạch mang nó về. |
那金钏儿含羞忍辱的出去,不在话下。 | Kim Xuyến đành phải ngậm hờn nuốt tủi đi ra. |
且说那宝玉见王夫人醒来,自己没趣,忙进大观园来。 | Bảo Ngọc thấy Vương phu nhân dậy, cụt hứng, chạy về vườn Đại Quan. |
只见赤日当空,树阴合地,满耳蝉声,静无人语。 | Thấy ánh nắng chói trời, bóng cây rợp đất, chung quanh im lặng, chỉ nghe tiếng ve kêu mà thôi. |
刚到了蔷薇花架,只听有人哽噎之声。 | Đi đến dưới giàn tường vi, có tiếng người thổn thức. |
宝玉心中疑惑,便站住细听,果然架下那边有人。 | Bảo Ngọc nghi hoặc, đứng lại lắng nghe, quả nhiên thấy một người ngồi đó. |
如今五月之际,那蔷薇正是花叶茂盛之际,宝玉便悄悄的隔着篱笆洞儿一看,只见一个女孩子蹲在花下,手里拿着根绾头的簪子在地下抠土,一面悄悄的流泪,宝玉心中想道:“难道这也是个痴丫头,又象颦儿来葬花不成?”因又自叹道:“若真也葬花,可谓。 | Bấy giờ khoảng giữa tháng năm, cây tường vi đang hoa lá tốt tươi. Bảo Ngọc khe khẽ đứng ngoài nhìn vào, thấy ở dưới giàn hoa một cô gái bé đương ngồi xổm, tay cầm cái trâm cài đầu vạch xuống đất, lặng lẽ chảy nước mắt. Bảo Ngọc nghĩ bụng: “Không có lẽ con bé thơ dại này cũng học cô Tần chôn hoa chăng?” Rồi lại than thở... |
东施效颦',不但不为新特,且更可厌了!”想毕,便要叫那女子,说:“你不用跟着那林姑娘学了!”话未出口,幸而再看时,这女孩子面生,不是个侍儿,倒象是那十二个学戏的女孩子之内的,却辨不出他是生旦净丑那一个角色来。 | Thì khác nào nàng Đông Thi bắt chước nhăn mặt không những chẳng có gì lạ, lại đáng chán là khác!” Nghĩ xong liền gọi cô con gái kia bảo: Cô đừng nên bắt chước cô Lâm nhé! Nói chưa dứt lời, ngoảnh lại nhìn kỹ, thấy người này lạ mặt, không phải a hoàn, mà là người trong đám mười hai cô học hát. nhưng không rõ đóng vai “n... |
宝玉忙把舌头一伸,将口掩住,自己想道:“幸而不曾造次。 | Bảo Ngọc lè lưỡi, bịt mồm lại, nghĩ bụng: “May mà mình không hấp tấp. |
上两次皆因造次了,颦儿也生气,宝儿也多心,如今再得罪了他们,越发没意思了!”一面想,一面又恨认不得这个是谁。 | Hai lần trước cũng vì hấp tấp làm cho cô Tần tức giận, Bảo Thoa nghi ngờ. Bây giờ mình còn mắc lỗi với bọn họ, lại càng thêm khó xử”. Vừa nghĩ vừa bực mình, không nhận ra được người đó là ai. |
Dataset được gióng hàng từ bản gốc tiếng Trung và bản dịch tiếng Việt bằng người, được check kỹ theo từng câu và đoạn ngắn. Được sắp xếp theo thứ tự trong truyện không đảo lộn. Danh sách truyện bao gồm chủ yếu các bộ truyện được quyền sử dụng miễn phí như Tam quốc, Hồng lâu mộng, Tây Du ký...
Lưu ý: phần dịch bởi người có thể có thêm thắt hoặc bỏ bớt các thông tin không quan trọng trong bản gốc theo ý định làm mượt câu văn của dịch giả.
The dataset is aligned between the original Chinese version and the human-translated Vietnamese version, carefully checked sentence by sentence and in short segments. It is arranged in the original narrative order without alteration. The collection mainly consists of works that are freely available for use, such as Three Kingdoms, Dream of the Red Chamber, and Journey to the West, and more.
Note: the human translation may add or omit minor details from the original text, with the intention of smoothing the flow of sentences according to the translator’s style.
If you have any comments, please contact me at ngocttm18@gmail.com
- Downloads last month
- 48