en
stringlengths
1
8.65k
vi
stringlengths
1
3.19k
In the context of a training study, the functional relationship between discrimination and production was investigated. Four subjects were selected for study. For two subjects, Condition I consisted of production training followed by a discrimination probe and Condition II consisted of discrimination training followed by a production probe. For the other two subjects, the conditions were reversed. In production training, the subjects were trained to correctly articulate three consonant-vowel (CV) syllables in response to nonsense pictures. In discrimination training the subjects were trained to find nonsense pictures in response to three CV syllables. Probe measures were administered to determine if changes occurred in one modality after training the other modality. Results indicated that production training was effective in changing both articulation and discrimination; however, discrimination training was effective in changing only discrimination.
Trong nghiên cứu đào tạo, mối quan hệ chức năng giữa sự phân biệt đối xử và sản xuất được khảo sát. Bốn đối tượng được chọn tham gia nghiên cứu. Đối với hai đối tượng, Điều kiện I bao gồm đào tạo sản xuất, tiếp theo là thăm dò phân biệt đối xử và Điều kiện II bao gồm đào tạo phân biệt đối xử, tiếp theo là thăm dò sản xuất. Đối với hai đối tượng còn lại, các điều kiện được đảo ngược. Trong đào tạo sản xuất, các đối tượng được đào tạo phát âm chính xác ba âm tiết nguyên âm (CV) để đáp ứng với
The attachment of the bacterial chromosome to the cytoplasmic membrane in Escherichia coli was studied. The initiator DNA was specifically labeled and the outer and cytoplasmic membranes were separated in a step sucrose gradient. The labeled DNA was localized mainly in the cytoplasmic membrane fraction. The DNA . cytoplasmic membrane complex was isolated from cells uniformly labeled with [Me-3H]thymidine, solubilized with deoxycholate and chromatographed on Sepharose 4B. A high percent of the labeled DNA was excluded in the void volume but a small fraction eluted associated with the second protein elution peak. The isolation of such a DNA . cytoplasmic membrane protein complex, suggests useful strategies for future studies about the molecular components of the initiation complex in E. coli.
Sự gắn kết của nhiễm sắc thể vi khuẩn với màng tế bào chất ở Escherichia coli đã được nghiên cứu. DNA khởi đầu được đánh dấu cụ thể và màng ngoài và màng tế bào chất được tách ra theo một gradient sucrose bước. DNA được đánh dấu chủ yếu được định vị ở phần màng tế bào chất. Phức hệ màng tế bào chất DNA được phân lập từ các tế bào được đánh dấu đồng đều bằng thymidine [Me-3H], hòa tan bằng deoxycholate và được nhuộm màu trên Sepharose 4
The interaction between ethidium bromide and ribosomal RNA has been studied by means of absorption, fluorescence, circular and electric dichroism measurements in the near ultraviolet and visible regions at low ionic strength (1 . 10(-3) and 6 . 10(-3). The results have been interpreted on the basis of a model of interaction involving the intercalation of the phenanthridinium ring of the dye in the double-stranded regions of the RNA molecule, resulting in an increase of the dye-dye interactions as compared to DNA, and a stiffening of the intercalation regions.
Sự tương tác giữa ethidium bromide và RNA ribosome đã được nghiên cứu bằng các phép đo hấp thụ, huỳnh quang, vòng và lưỡng sắc điện ở vùng cực tím và nhìn thấy được ở cường độ ion thấp (1,10 (-3) và 6,10 (-3).
When Escherichia coli 50-S ribosomal subunits are treated with increasing concentrations of urea partial deproteination occurs. Furthermore, we observed that the number of sulfhydryl groups which react with Ellman's reagent is a sigmoidal function of the urea concentration. These results are similar to those previously reported for the 30-S subunit (Acharya, A.S. and Moore, P.B. (1973) J. Mol. Biol. 76, 207-221). For both subunits we identify the proteins which dissociate (split proteins) or are recoverable in a ribonucleoprotein particle (core proteins) under the action of 6 M urea in a buffer of moderate ionic strength.
Khi các tiểu đơn vị ribosome 50-S của Escherichia coli được xử lý với nồng độ khử protein từng phần urê tăng cao. Hơn nữa, chúng tôi quan sát thấy số lượng nhóm sulfhydryl phản ứng với thuốc thử của Ellman là một chức năng sigmoidal của nồng độ urê. Kết quả này tương tự như các báo cáo trước đây đối với tiểu đơn vị 30-S (Acharya, A.S.và Moore, P.B. (1973) J. Mol. Biol. 76, 207
This report concerns the synthesis of poly(5-aminouridylic acid) and of 5-aminouridine-containing trinucleotides. Starting from 5-aminouridine the nucleoside 5'-phosphate was prepared enzymatically with carrot phosphotransferase whereas the nucleoside 5'-diphosphate was prepared chemically and polymerised with polynucleotide phosphorylase. The aminouridine-containing trinucleotides were prepared by known enzymatic procedures. Besides an increase of stability in the secondary structure poly(nh25U) forms a triple-stranded complex with poly(A) and stimulates the poly(Phe) synthesis like poly(U). In contrast to U-nh25U-U, the triplet containing the 3'-terminal aminouridine does not stimulate the binding of Phe-tRNA to 70-S ribosomes. This behavior is discussed with respect to the influence of a modification on the stacking geometry of a codon and the base pairing scheme between the 5'-nucleotide of the anticodon and the 3'-nucleotide of the condon.
Báo cáo này đề cập đến quá trình tổng hợp poly (axit 5-aminouridylic) và các trinucleotide chứa 5-aminouridine. Bắt đầu từ 5-aminouridine, nucleoside 5 '-phosphate được tổng hợp enzyme bằng phospotransferase cà rốt, trong khi nucleoside 5' - diphosphate được tổng hợp hóa học và trùng hợp với phosporylase polynucleotide. Các trinucleotide chứa aminouridine được tổng hợp bằng các quy trình enzyme đã biết. Bên
Energy conservation and uncoupling in mitochondria are examined in the light of three important new findings: (a) Studies with the photoaffinity-labeling uncoupler 2-azido-4-nitrophenol have shown that mitochondria contain a specific uncoupler binding site (apparently a polypeptide of Mr = 30,000 +/- 10%). (b) This site fractionates into an enzyme complex (complex V), which is capable of oligomycin- and uncoupler-sensitive ATP-Pi exchange. It is absent from electron transfer complexes I, III, and IV, which represent segments of the respiratory chain containing coupling sites 1, 2, and 3, respectively. (c) Trinitrophenol is a membrane-impermeable uncoupler (uncouples submitochondrial particles, but not mitochondria) and a poor protonophore. There is an excellent correlation between the uncoupling potencies and the affinities of uncouplers for the mitochondrial uncoupler-binding site. There is no correlation between uncoupling potency and protonophoric activity of uncouplers when a membrane-permeable uncoupler is compared with a membrane-impermeable one.
Bảo tồn năng lượng và tách lớp trong ty thể được khảo sát dưới ánh sáng của ba phát hiện mới quan trọng: ( a) Các nghiên cứu với chất tách lớp dán nhãn ái lực quang 2-azido-4-nitrophenol đã chỉ ra rằng ty thể chứa một vị trí liên kết không tách lớp cụ thể (rõ ràng là một polypeptide có giá trị Mr = 30.000 +/- 10% ). (b) Vị trí này phân đoạn thành một phức hợp enzyme (phức hợp V) có khả năng trao đổi oligomycin và A
A new chlorambucil ester of prednisolone (LEO 1031) has been evaluated in patients with advanced lymphocytic lymphosarcoma and chronic lymphocytic leukemia. All 11 patients had been previously treated with radiotherapy and/or combination chemotherapy. Three complete remissions and one partial remission were seen in 4/7 lymphocytic lymphosarcoma patients treated with LEO 1031. In the chronic lymphocytic leukemia group, 3/4 have had benefit. This new drug is considered worthy of further trial.
Một este chlorambucil mới của prednisolone (LEO 1031) đã được đánh giá trên bệnh nhân u lympho bào tiến triển và bệnh bạch cầu lympho bào mạn tính. Tất cả 11 bệnh nhân này đều đã được điều trị bằng xạ trị và/hoặc hóa trị kết hợp. Có 3 trường hợp thuyên giảm hoàn toàn và 1 trường hợp thuyên giảm một phần ở 4/7 bệnh nhân u lympho bào mạn tính điều trị LEO 1031. Trong nhóm bệnh nhân bệnh bạch cầu lympho bào mạn tính, 3/4 bệnh nhân
Barotrauma has been used to describe several specific complications related to mechanical ventilation. These include tension lung cyst, pneumothorax, pneumomediastinum, pneumoperitoneum, and subcutaneous emphysema. Pulmonary hyperinflation, another such complication, occurred in 6 patients, being fatal in 3. Two pathophysiologic mechanisms are discussed. The simpler, and well-recognized, ball-valve airway obstruction allows inspiration of air delivered by the mechanical ventilator but prevents expiration. A more complex circumstance exists when pulmonary contusion or infiltration produces differential lung compliances. This allows extreme hyperinflation of areas of normal lung during attempts to ventilate abnormal lung of low compliance. This mechanism is particularly evident when positive end-expiratory pressure (PEEP) is used in an attempt to open collapsed ventilatory units. Functional complications of lung hyperinflation include decreased alveolar ventilation and compression effects on adjacent structures. Interference with and shifts of regional lung perfusion may worsen gas exchange. Proper treatment includes airway clearance by bronchoscopy, the judicious use of bronchodilators, the discontinuance of PEEP, and adjustments of mechanical ventilators to prevent high airway pressures.
Chấn thương khí áp được sử dụng để mô tả một số biến chứng cụ thể liên quan đến thông khí cơ học. Chúng bao gồm nang phổi căng, tràn khí màng phổi, tràn khí trung thất, tràn khí màng phổi và tràn khí dưới da. Tăng áp phổi, một biến chứng khác, xảy ra ở 6 bệnh nhân, 3 bệnh nhân tử vong. Hai cơ chế sinh lý bệnh được thảo luận. Tắc nghẽn đường thở bằng van cầu đơn giản và được công nhận rộng rãi cho phép lấy khí bằng máy thở cơ học nhưng ngăn ngừa hết khí. Một tình huống phức tạp hơn xảy ra khi dập hoặc xâm
A study evaluating the durability of two recent techniques of tricuspid annuloplasty was conducted simultaneously in two institutions. One group working in Madrid, Spain, used Carpentier's ring in 32 patients. The other in Montreal, Canada, employed De Vega's semicircular annuloplasty in 17 cases. Competence of the tricuspid valve was obtained in nearly all cases at the time of surgery and persisted after a mean follow-up of 10.3 months (Madrid) and 11.5 months (Montreal) in 77 per cent of the cases. Light (1/3) residual tricuspid insufficiency was detected in 16.5 per cent; moderate (2/3) incompetence persisted in only 6.5 per cent. The majority of the patients with residual tricuspid insufficiency had unsuccessful or incomplete repair of left-sided heart lesions.
Nghiên cứu đánh giá độ bền của hai kỹ thuật tạo hình van ba lá mới đây được thực hiện đồng thời tại hai cơ sở. Một nhóm bệnh nhân tại Madrid, Tây Ban Nha sử dụng vòng van Carpentier trên 32 bệnh nhân. Nhóm còn lại tại Montreal, Canada sử dụng phương pháp tạo hình van bán nguyệt De Vega trên 17 bệnh nhân. Hầu hết các bệnh nhân đều có khả năng thực hiện phẫu thuật và duy trì được sau 10,3 tháng (Madrid) và 11,5 tháng (Montreal ). 1/3 bệnh nhân có tình trạng suy van
A simple technique of resuscitation of the canine cadaver heart is described. The method includes internal manual cardiac massage and positive-pressure ventilation of the lungs after isolation of the heart-lung preparation from the rest of the systemic circulation. This techniqle proved successful in 20 of 25 cases after periods of anoxic cardiac arrest ranging from 15 to 128 minutes (average 35 minutes). An evaluation of the state of the myocardium in the postresuscitation period was made by a number of hemodynamic, electrocardiographic, blood chemistry, and histopathological observations, with particular note being taken of those relating to left ventricular contractility and to hematoxylin-basic fuchsin-picric acid (HBFP) staining.
Mô tả một kỹ thuật hồi sức tim xác chó đơn giản. Phương pháp bao gồm xoa bóp tim bằng tay trong và thông khí áp lực dương phổi sau khi tách riêng phần điều chế tim phổi từ tuần hoàn toàn thân. Kỹ thuật này tỏ ra thành công ở 20/25 trường hợp sau thời gian ngừng tim thiếu oxy từ 15 đến 128 phút (trung bình 35 phút ). Đánh giá tình trạng cơ tim trong giai đoạn hồi sức được thực hiện bằng một số quan sát huyết động, điện tâm đồ, hóa máu và mô bệnh học, đặc biệt lưu ý các quan sát liên quan
A major focus of efforts to monitor and control health care expenditures has centered on factors related to hospital length of stay. Age, in particular, is usually assumed to be an important correlate of hospital length of stay, especially when diagnosis and hospital variables are also taken into account. In an analysis of data representative of Medicaid cases in 23 large New York City hospitals during 1972, these effects turn out to be less clear-cut than generally assumed. Although the first-order coefficients of length of stay regressed on age and the rank order correlation of the means are statistically significant, such wide differences in length of stay within age groups remain as to reduce the substantive impact of the observed findings. This same pattern of wide variations within age groups persists even when diagnosis is controlled by use of up to 80 covariant groups. In over half the 80 diagnostic categories, no significant age effects was found. When the age analysis is repeated using 23 hospitals as the covariants, estimated age effects differed between institutions, and a similar pattern of large within-group variation was observed. These findings are interpreted as a caveat to health care researchers who might otherwise plan overly sophisticated utilization review systems.
Một trọng tâm của những nỗ lực giám sát và kiểm soát chi tiêu y tế tập trung vào các yếu tố liên quan đến thời gian nằm viện. Đặc biệt, tuổi thường được cho là một mối tương quan quan trọng của thời gian nằm viện, đặc biệt khi chẩn đoán và các biến số của bệnh viện cũng được tính đến. Trong một phân tích dữ liệu đại diện cho các trường hợp Medicaid tại 23 bệnh viện lớn ở thành phố New York trong năm 1972, những ảnh hưởng này hóa ra ít rõ ràng hơn nhiều so với giả định thông thường. Mặc dù hệ số thứ nhất của thời gian nằm viện được giảm xuống dựa trên tuổi và tương quan thứ bậc của các phương tiện là có ý nghĩa thống kê, nhưng sự khác biệt lớn về thời gian nằm viện trong các nhóm tuổi vẫn làm giảm đáng kể tác động của các phát hiện quan sát được. Mô hình biến đổi lớn trong các nhóm tuổi vẫn tồn tại ngay cả khi chẩn đoán được kiểm soát bằng cách sử dụng tối đa 80 nhóm hiệp biến. Trong hơn một nửa trong số 80 loại chẩn đoán, không tìm thấy ảnh hưởng đáng kể nào về tuổi. Khi phân tích tuổi được lặp lại sử dụng 23 bệnh viện làm hiệp biến, các hiệu ứng ước tính về tuổi khác nhau giữa các tổ chức, và một mô hình biến đổi lớn tương tự trong nhóm đã được quan sát thấy. Những phát hiện này được hiểu như một cảnh báo cho các nhà nghiên cứu y tế, những người có thể lên kế hoạch sử dụng hệ thống đánh giá quá phức tạp.
A simple method of dystopic cardiac transplantation as a left-heart bypass was experimentally studied and details of the method are described. The hemodynamic investigation of this biological assisted circulation on the normal and failing heart, which was induced by subtotal occlusion of the asc. aorta, as well as its longtime support of the chronically damaged left myocardium showed the efficacy of this method. The advantages of this biological method in comparison to that of mechanical devices and orthotopic cardiac transplantation are discussed.
Phẫu thuật ghép tim bằng phương pháp dystopic (CTSH) tim trái đã được nghiên cứu thực nghiệm và mô tả các đặc điểm của phương pháp. Nghiên cứu huyết động của phương pháp sinh học hỗ trợ tuần hoàn trên tim bình thường và suy tim do tắc một phần cổ động mạch chủ cũng như sự hỗ trợ lâu dài của cơ tim trái bị tổn thương mạn tính cho thấy phương pháp này có hiệu quả. Những ưu điểm của phương pháp sinh học này so với phương pháp cơ học và ghép tim chỉnh hình được thảo luận.
The conchal setback is a useful technique for correcting many prominent ear deformities. A disadvantage of the technique in some cases is meatal stenosis of the external auditory canal. By excising a portion of meatal cartilage, this problem is prevented. The technique is illustrated and post-operative result is shown.
Phẫu thuật cắt sụn viền là phương pháp hữu hiệu để điều trị nhiều dị tật tai nổi. Một nhược điểm của phương pháp này là hẹp phần thịt của ống tai ngoài. Bằng cách cắt sụn viền, vấn đề này được ngăn ngừa. Phương pháp được minh họa và cho thấy kết quả sau phẫu thuật.
This analysis of asthma mortality has emphasized the roles played in its pathogenesis by different modes of therapy as reported in the literature. In addition attention was directed towards yet another potentially lethal therapeutic modality, IPPB, the efficacy and potential benefits of which are critically questioned. IPPB treatments were related to every fatal episode of asthma which made up the entire asthma mortality experience during a 12 month period at Morrisania Hospital. The adverse consequences of IPPB therapy were reviewed and it was further suggested that its use in acute asthma attacks was related to lethal episodes of hypoxia and pneumothorax. The patient must, in order to trigger an IPPB apparatus, create a pre-determined negative pressure to initiate inflation. The machine may, therefore, be ineffective in a patient with severe obstruction and greatly increased airway resistance either because of the inability to trigger it or with adequate triggering the subsequent delivery of an inadequate tidal volume at the pressure limitation set. Thus, severe hypercapnia and hypoxia may result especially if oxygen enriched gas mixtures are not used. This may occur even with the delivery of an adequate tidal volume since its distribution within the lungs is poor resulting in a worsening of ventilation-perfusion relationships as evidenced by an increase in the measured physiologic dead space. This experience and review of the literature suggests that IPPB treatment in asthma, especially during an acute attack, should always be administered with small doses of nebulized bronchodilators and oxygen with careful monitoring of arterial blood gases. This will allow for the detection of the adverse effects of this mode of therapy which may exceed the hoped for benefits, the most important being bronchodilatation and subsequent mobilization of secretions with continued treatment.
Phân tích tỷ lệ tử vong do hen này đã nhấn mạnh vai trò của phương pháp điều trị này trong bệnh sinh bằng các phương pháp khác nhau như đã được báo cáo trong các tài liệu. Ngoài ra, cần chú ý đến một phương pháp điều trị khác có khả năng gây tử vong, IPPB, hiệu quả và lợi ích tiềm tàng của phương pháp này vẫn còn là vấn đề nghi vấn. Điều trị IPPB liên quan đến tất cả các giai đoạn hen gây tử vong trong toàn bộ thời gian 12 tháng tại Bệnh viện Morrisania. Các tác dụng phụ của IPPB đã được xem xét và người ta cho rằng việc sử dụng IPPB trong cơn hen cấp có liên quan đến các giai đoạn thiếu oxy và tràn khí màng phổi gây tử vong. Để kích hoạt thiết bị IPPB, bệnh nhân phải tạo ra một áp lực âm đã được xác định trước để bắt đầu bơm phồng. Do đó, máy có thể không hiệu quả ở bệnh nhân bị tắc nghẽn nặng và tăng sức cản đường thở hoặc do không thể kích hoạt hoặc kích hoạt đầy đủ sau đó khi không đủ thể tích khí thủy triều ở áp suất giới hạn. Do đó, tăng CO2 máu nặng và thiếu oxy có thể xảy ra, đặc biệt nếu không sử dụng hỗn hợp khí thủy triều giàu oxy. Điều này có thể xảy ra ngay cả khi cung cấp đủ thể tích khí thủy triều vì sự phân bố của nó trong phổi kém dẫn đến mối quan hệ thông khí-tưới máu tăng lên, bằng chứng là không gian chết đo được tăng lên. Kinh nghiệm này và đánh giá các tài liệu cho thấy điều trị IPPB trong hen, đặc biệt là trong cơn hen cấp, nên luôn luôn được sử dụng với liều lượng nhỏ thuốc giãn phế quản và oxy, theo dõi cẩn thận khí máu động mạch. Điều này sẽ cho phép phát hiện các tác dụng phụ của phương pháp điều trị này vượt quá mong đợi, quan trọng nhất là giãn phế quản và vận chuyển dịch tiết sau đó với việc tiếp tục điều trị.
Sub-lethal levels of the folate analogue, pyrimethamine, caused pronounced cell elongation in Saccharomyces cerevisiae strain B41 when grown in glycerol medium. The orientation of bud development was also altered. Electron microscopy of thin sections showed an increase in cell wall thickness, but apart from this and the overall cell shape, the ultrastructure of the cells was normal. The structural abnormalities are attributed to alterations in the plasmalemma caused by protein synthesis inhibition in the mitochondria.
Chất tương tự folate pyrimethamine có mức độ dưới mức gây chết, gây kéo dài tế bào rõ rệt ở chủng Saccharomyces cerevisiae B41 khi nuôi cấy trong môi trường glycerol. Định hướng phát triển chồi cũng bị thay đổi. Các đoạn mỏng trên kính hiển vi điện tử cho thấy sự tăng độ dày thành tế bào, nhưng ngoài điều này và hình dạng tổng thể tế bào, cấu trúc siêu vi của tế bào bình thường. Các bất thường về cấu trúc là do sự thay đổi plasmalemma gây ra bởi sự ức chế tổng hợp protein trong ty
Deoxyribonucleic acid-ribonucleic acid (DNA-RNA) hybridization technique was used to investigate nucleic acid homologies among acid Candida albicans, Syringospora albicans and the Leucosporidium species (L. nivalis, L. capsuligenum, L. frigidum, L. gelidum, L. antarcticum). The nucleic acid homology between C. albicans, S. albicans and the Leucosporidium species was very low (ranging from about 7-11% for C. albicans and 8-12-5% for S. albicans), indicating the unrelatedness of C. albicans to the basidiomycetous yeast genus Leucosporidium.
Kỹ thuật lai DNA-ADN (DNA-RNA) được sử dụng để khảo sát sự tương đồng về acid nucleic giữa các loài acid Candida albicans, Syringospora albicans và Leucosporidium (L.nivalis, L. capsuligenum, L. frigidum, L. gelidum, L. antarcticum ). Sự tương đồng về acid nucleic giữa các loài C.albicans, S.albicans và Leucosporidium là rất thấp (dao
A history of the interplay between the physical and life sciences is presented. Many of the discoveries that resulted from research conducted by life and physical scientists are described. The type of training required for effective interdisciplinary work is briefly discussed.
Lịch sử của sự tương tác giữa khoa học vật lý và khoa học đời sống được trình bày. Nhiều khám phá từ nghiên cứu của các nhà khoa học vật lý và sự sống được mô tả. Hình thức đào tạo cần thiết cho công việc liên ngành hiệu quả được thảo luận ngắn gọn.
The historical development of techniques and instrumentation for electroresuscitation is traced from its inception in 1774 to the twentieth century; an overview of recent developments in electroresuscitation terminates with the introduction of modern defibrillators and cardiac pacemakers.
Sự phát triển lịch sử của kỹ thuật và thiết bị cho điện hồi sức được bắt nguồn từ khi thành lập vào năm 1774 đến thế kỷ XX; một cái nhìn tổng quan về những phát triển gần đây trong điện hồi sức chấm dứt với sự ra đời của máy khử rung tim hiện đại và máy tạo nhịp tim.
This paper traces the history of the use of electricity to treat pain, beginning with the first century A.D. practice of using the torpedo fish to treat gout, continuing through the eighteenth-century use of electrostimulation as an analgesic, up to 1900 when electroanalgesia fell into disrepute. The author recognizes the early empiric nature of electrotherapy as it was catalogued by the Reverend John Wesley, and the beginnings of speculation on the mechanism of pain relief by Berlioz, Sarlandière, and others.
Bài báo này lần theo lịch sử sử dụng điện để chữa đau, bắt đầu từ thế kỷ 1 sau Công nguyên, việc sử dụng cá phóng lôi để chữa bệnh gút, tiếp tục qua việc sử dụng kích thích điện như một phương pháp giảm đau vào thế kỷ 18, cho đến năm 1900, phương pháp giảm đau điện đã bị mang tiếng xấu. Tác giả nhận ra bản chất thực nghiệm ban đầu của điện liệu pháp như được Mục sư John Wesley phân loại, và sự khởi đầu của những suy đoán về cơ chế giảm đau của Berlioz, Sarlandière và những người
On December 28, 1895, W.C. Röntgen submitted to the Wurzburg Physical Medical Society his paper, "On a New Kind of Rays," for publication. By the time he presented it orally on January 23, 1896, worldwide interest had been generated by newspaper publicity, which first appeared on January 7. Scientific societies through their meetings and official journals played an important part in stimulating interest and fostering research on X-rays. This paper notes specific contributions of some of these medical societies, particularly the American Philosophical Society, the New York Electrical Society, the New York Academy of Sciences, the National Academy of Sciences, and the American Electro-Therapeutic Association. By the end of 1896, 50 scientific books and more than 1000 scientific papers on X-rays had been published.
Vào ngày 28 tháng 12 năm 1895, W.C. R ?? ntgen đệ trình bài báo "On a New Kind of Rays" (tạm dịch: Về một kiểu Tia mới) lên Hội Y học Vật lý Wurzburg để công bố. Vào thời điểm ông trình bày bài báo bằng miệng vào ngày 23 tháng 1 năm 1896, sự quan tâm trên toàn thế giới đã được tạo ra nhờ sự công khai trên báo chí, lần đầu tiên xuất hiện vào ngày 7 tháng 1. Các hội khoa học thông qua các cuộc họp và tạp chí chính thức đóng
A double blind comparison is reported of a new tetracyclic antidepressant, maprotiline, with amitriptyline and placebo in psychiatric outpatients. Amitriptyline was significantly more effective than placebo in its global effect on depression. Maprotiline emerged as neither inferior to amitriptyline nor superior to placebo. Methodological difficulties prevented an adequate assessment of the anxiolytic activity of maprotiline.
Một so sánh mù đôi được báo cáo về một thuốc chống trầm cảm tetracyclic mới, maprotiline, với amitriptyline và giả dược ở bệnh nhân tâm thần ngoại trú. Amitriptyline có hiệu quả toàn cầu hơn giả dược. Maprotiline nổi lên không kém amitriptyline và cũng không vượt trội so với giả dược. Những khó khăn về phương pháp đã ngăn cản đánh giá đầy đủ hoạt tính giải lo âu của maprotiline.
During the period 1880-1900, the first studies were conducted to aid in understanding the effects of electricity on the human body. Commercial electrical systems were being developed, with the first central station for incandescent lighting placed in operation in 1882. The proliferation of these new stations and their distribution systems inevitably led to accidental electrocutions. The early investigators of electrical death were primarily physicians who were troubled by the incomplete electrical knowledge of that time as they evaluated the different effects of direct and alternating currents and high and low currents. Most of the studies used animals, while postmortem examinations of electrocuted criminals provided some information, though of little practical value, concerning high-current shocks. Various theories concerning suspended animation and concerning the action of electricity on the nervous system were proposed and discarded. In 1899, Prevost and Battelli in Europe, and Cunningham working independently in the United States, showed that ventricular fibrillation was the usual mode of death for low-voltage shocks. The possibility of electrical defibrillation of the heart was clearly described by Prevost and Battelli in 1899.
Trong giai đoạn 1880-1900, những nghiên cứu đầu tiên đã được tiến hành nhằm giúp hiểu thêm về những tác động của điện lên cơ thể con người. Các hệ thống điện thương mại đang được phát triển, với trạm trung tâm chiếu sáng sợi đốt đầu tiên được đưa vào vận hành vào năm 1882. Sự gia tăng nhanh chóng của những trạm mới này và hệ thống phân phối của chúng không tránh khỏi dẫn đến những vụ tai nạn điện. Những nhà nghiên cứu đầu tiên về cái chết do điện chủ yếu là các bác sĩ, những người đã gặp rắc rối do thiếu hiểu biết về điện vào thời điểm đó khi họ đánh giá những tác động khác nhau của dòng điện một chiều và xoay chiều, dòng điện cao và thấp. Hầu hết các nghiên cứu đều sử dụng động vật, trong khi các cuộc khám nghiệm tử thi đối với những tên tội phạm bị điện giật đã cung cấp một số thông tin, mặc dù ít có giá trị thực tiễn, về những cú sốc dòng cao. Nhiều lý thuyết khác nhau liên quan đến sự chết giả và hoạt động của điện lên hệ thần kinh đã được đề xuất và loại bỏ. Năm 1899, Prevost và Battelli ở châu Âu và Cunningham làm việc độc lập ở Mỹ đã chứng minh rằng rung thất là cách thức tử vong thông thường đối với những cú sốc điện thấp. Khả năng bị điện giật ở tim đã được Prevost và Battelli mô tả rõ ràng vào năm 1899.
Using a double-blind crossover technique in patients suffering from maladies associated with gastrointestinal spasm, sustained-release 40 mg dicyclomine hydrochloride tablets (Merbentyl Dospan) have been compared with 20 mg plain dicyclomine hydrochloride tablets (Merbentyl). It has been concluded that these two dicyclomine formulations are equivalent in terms of efficacy and low incidence of side effects.
Sử dụng kỹ thuật cắt ngang mù đôi trên bệnh nhân có bệnh lý co thắt đường tiêu hóa, so sánh với viên nén dicyclomine hydrochloride đơn thuần 20mg (Merbentyl Dospan) cho kết quả tương đương nhau về hiệu quả và tỷ lệ tác dụng không mong muốn thấp.
Theoretical considerations in immunotherapy, such as the timing of challenge, which could rank second to reduction of tumour volume in producing lasting regressions, are outlined and illustrate the need for tests to monitor immune status. Estimation of immunosuppression, in order to define cancer therapy schedules providing least interference with what might be useful host response to tumour, is described in terms of a reliable radioimmunoassay method assessing lymphocyte replicating ability (LRA). The extent of the effect of radiation or radiomimetic drugs in vitro can be shown upon LRA in response to phytohaemagglutinin or to irradiated cells. In clinical research LRA assessment makes a satisfactory test of the general immune state of patients undergoing cancer treatments, given that matched control subjects are available throughout the period of observation to allow repeated assessment of the relative response. An assured relative response seems feasible if all examinations are related to a common standard, the stored reference lymphocyte. Conversely a relative response can be measured against stored target cells.
Những cân nhắc lý thuyết trong liệu pháp miễn dịch, như thời gian thử thách, có thể xếp thứ hai sau giảm thể tích khối u trong việc tạo ra sự thoái triển kéo dài, được nêu ra và minh họa cho nhu cầu cần thử nghiệm để theo dõi tình trạng miễn dịch. Ước tính ức chế miễn dịch, nhằm xác định lịch trình điều trị ung thư ít can thiệp nhất với những gì có thể là đáp ứng hữu ích của vật chủ đối với khối u, được mô tả dưới dạng phương pháp xét nghiệm miễn dịch phóng xạ đáng tin cậy đánh giá khả năng nhân bản tế bào lympho (LR
With Trivastal, a double blind study including placebo control was carried out with 66 patients at the age between 55 and 67. These persons were patients of several practioners and were treated because of different phenomena of the neurovascular psychosyndrome. They received 1 dragee daily at the beginning of the treatment, then additional dragees up to the amount of 3, 4 and 5 (or 6 according to the case) over a period of 14 weeks. The control of efficiency consisted in 13 psychometrical measurements: Measurement of reaction time, flicker fusion test, "fluency"-tests according to Guilford, self rating scale for the measurement of general psycho-physical condition, several tests for the control of memory functions, projective tests to determine emotional factors and a semi-standardized interview for the control of subjective symptoms of the neurovascular psychosyndrome. Data were evaluated by variance analysis and covariance analysis. Trivastal improved the cerebral metabolism, so that the treatment resulted in an improvement of vigilance and of psychomotor functions, in a better adaptation to demands of everyday affairs and in a higher efficiency of different memory functions. Finally, the patients returned to a normal level of psychic behaviour and managed their social integration more easily.
Với Trivastal, một nghiên cứu mù đôi bao gồm cả giả dược đã được thực hiện với 66 bệnh nhân ở độ tuổi từ 55 đến 67. Những người này là bệnh nhân của nhiều nhà thực hành và được điều trị vì những hiện tượng khác nhau của hội chứng rối loạn tâm thần-mạch máu. Họ được uống 1 drage mỗi ngày vào đầu điều trị, sau đó uống thêm nhiều drage lên đến 3, 4 và 5 (hoặc 6 theo trường hợp) trong khoảng thời gian 14 tuần. Việc kiểm soát hiệu quả bao gồm 13 phép đo tâm lý:
With a modification of the Astrup - fibrin - plate method about 300 patients were investigated. In chronic infections of the skin and mucous membranes a spontaneous peripheral proteolysis was found. There is a connection between infections, proteolysis and chronic continuance.
Với sự thay đổi phương pháp Astrup-fibrin-plate, khoảng 300 bệnh nhân đã được nghiên cứu. Trong nhiễm trùng da và niêm mạc mạn tính, một sự phân giải protein ngoại biên tự phát đã được tìm thấy. Có mối liên quan giữa nhiễm trùng, phân giải protein và sự tồn tại mạn tính.
In 32 cases of acromegaly growth hormone analyses in serum were carried out by means of intra venous dosing of glucose (hyperglycemia suppression test). Both in individual cases and collectively the growth hormone concentrations fluctuate considerably. 19 patients had average concentrations of 10 to 30, 5 of 30 to 70, 4 of more than 100 and 3 patients of 5 to 10 ng/ml. The level of the pathological growth hormone concentrations doesn't correlate with the presumable duration of the affection, the glucose tolerance and the extension of the acromegalic alterations. 5 patients showed an euthyroid recidiv goiter, 4 patients a hypothyroid goiter, 2 of these patients at the same time showed a secondary hypoadrenalism and 3 patients an autonomous thyroid adenoma. The eosinophilic hypophysis tumors were mostly intrasellar. 4 patients out of 5 with suprasellar tumor distension showed an optic chiasm syndrome.
32 bệnh nhân được chẩn đoán bướu to bằng test ức chế glucose máu qua đường tĩnh mạch. Nồng độ hormone tăng trưởng thay đổi đáng kể ở từng trường hợp và ở cả 3 nhóm. 19 bệnh nhân có nồng độ trung bình từ 10-30,5-70,4-100 và 3 bệnh nhân có nồng độ từ 5-10 ng/ml. Nồng độ hormone tăng trưởng không tương quan với thời gian biểu hiện, khả năng dung nạp glucose và sự kéo dài của biến đổi kích thước bướu to. 5 bệnh nhân có Bướu cổ tái phát, 4 bệnh nhân có
Streptococcus pyogenes, group A, type 50, in contrast to other group A streptococci, causes spontaneous disease in mice thereby providing a suitable experimental model for the study of human streptococcosis. Type 50 possesses various peculiar morphological and immunobiological characteristics and under certain conditions forms and extremely thick non-antigenic capsule which seems to interfere with the binding of antibody. This interference is most likely responsible for the difficulties in detecting type 50 streptococci in the tissues of infected mice by immunofluorescent staining. Whereas the surface components (hyaluronic acid, M-antigen) of the type 50 Streptococcus exhibit several uncommon features, the more deeply located cell wall antigens, like peptidoglycan and C-carbohydrate, do not differ in either their chemical constituents or their serological reactions from the comparable components of other group A streptococci.
Streptococcus pyogenes, nhóm A, type 50, trái ngược với các liên cầu khuẩn nhóm A khác, gây bệnh tự phát ở chuột nhắt trắng, do đó là một mô hình thực nghiệm phù hợp cho nghiên cứu liên cầu khuẩn ở người. Liên cầu khuẩn loại 50 có nhiều đặc điểm hình thái và sinh miễn dịch khác nhau, trong một số điều kiện nhất định, vỏ nang không kháng nguyên cực kỳ dày, có vẻ như can thiệp vào quá trình liên kết của kháng thể. Sự can thiệp này rất có thể là nguyên nhân gây ra những khó khăn trong việc phát hiện liên
A haploid strain of Asp. nidulans with a chromosome segment in duplicate (one in normal position on chromosome I, one translocated to chromosome II) shows mitotic recombination, mostly by conversion, in adE in a frequency slightly higher than in the equivalent diploid. A method has been devised, using this duplication, for the selection of rec and uvs mutations. Six rec mutations have been found which decrease recombination frequency in the haploid. One mutation selected as UV sensitive showed a hundred fold increase in recombination frequency in the haploid (pop mutation) and probably the same in diploids. The increased frequency is both in gene conversion and in crossing over, and the exchanges appear in clusters of two or more. pop is allelic to uvsB (Jansen, 1970) which had been found to affect mitotic but not meiotic recombination. It is suggested that mutations of this type interfere with the control mechanism which determines that high recombination is confirmed to the meiotic nuclei and avoided in somatic nuclei.
Một chủng đơn bội của Asp. nidulans với một đoạn nhiễm sắc thể nhân đôi (một đoạn ở vị trí bình thường trên nhiễm sắc thể I, một đoạn chuyển sang nhiễm sắc thể II) cho thấy sự tái tổ hợp phân bào, chủ yếu bằng cách chuyển hóa, ở adE với tần số cao hơn một chút so với lưỡng bội tương đương. Một phương pháp đã được đưa ra, sử dụng sự nhân đôi này, để chọn ra đột biến rec và uvs. Sáu đột biến rec đã được tìm thấy làm giảm tần số tái tổ hợp ở đơn bội. Một đột biến được chọn
Streptomycin or spectinomycin treatment of an E. coli strain, carrying the strR and spcR alleles on the chromosome and the wild-type (sensitive) alleles on the episome, selects for inactivation of the relevant sensitive allele. After Mu induced mutagenesis, in the absence of selection against extended deletions upon the episome, a large proportion of stro mutants are also spco, and vice versa. However, when markers flanking the strA and spcA gene cluster are simultaneously selected, effectively eliminating long deletions, the majority of stro mutants continue to express the spcs allele, and vice versa. Insofar as inactivation after Mu treatment is due to prophage insertion within or proximal to the genes in question, this result indicates that the genes strA and spcA are not parts of a single operon. In virtue of the high frequency of extended deletions observed in the absence of suitable counter-selection, we must place a word of caution upon the use of phage Mu-1 as a means of isolating polar mutations and defining transcriptional units.
Điều trị bằng Streptomycin hoặc spectinomycin cho chủng E. coli mang alen strR và spcR trên nhiễm sắc thể và alen type hoang dại (nhạy cảm) trên episome, chọn lọc để làm bất hoạt alen nhạy cảm liên quan. Sau khi Mu gây đột biến, trong trường hợp không chọn lọc chống lại sự xóa mở rộng trên episome, một tỷ lệ lớn các đột biến stro cũng là spco và ngược lại. Tuy nhiên, khi các dấu ấn nằm bên sườn cụm gen strA và spcA được chọn lọc đồng thời,
An unlinked regulatory mutation hisT1504, causes an approximate 11-fold derepression of the histidine (his) operon and a linked constitutive mutation hisO1242 causes an approximate 15-fold derepression. In this study we demonstrate that hisT1504 provokes a significant increase in the UV-induced reversion frequency of his ochre and frameshift mutations. Analysis of revertants derived from frameshift mutants show that this increment in derepressed strains compared to the repressed strains is due to better growth of suppressed revertants by weak frameshift suppressors. The frequency of revertants suppressed by strong frameshift suppressors appears to be the same in repressed and derepressed strains. In contrast, intragenic revertants appear at two-fold decreased frequency in derepressed strains carrying either of the histidine constitutive mutations, hisT1504 or hisO1242. A possible competition is indicated between frequently transcribing RNA polymerase and error-promoting recombinational repair within the histidine operon.
Đột biến điều hòa không liên kết HisT1504 gây ức chế xấp xỉ 11 lần operon histidine (của he) và đột biến cấu thành liên kết HisO1242 gây ức chế xấp xỉ 15 lần. Trong nghiên cứu này, chúng tôi chứng minh rằng HisT1504 gây ra sự gia tăng đáng kể tần số đảo ngược do tia cực tím gây ra của đột biến màu vàng nâu và dịch chuyển khung. Phân tích các chất hoàn nguyên từ đột biến dịch chuyển khung cho thấy sự gia tăng này ở các chủng bị ức chế so với các chủng bị
The messenger RNAs for the outer membrane proteins in E. coli are more stable than the bulk of the messenger RNA s (Hirashima et al., 1973). Polysomes, enriched in those containing stable mRNAs have been isolated following rifampicin treatment and have been shown to contain quantitatively the same complement of ribosomal protein as normal polysomes. There is one exception: ribosomal protein S1 is present in larger amounts in the polysomes containing stable messengers. However, there are grounds for believing this finding to be an artifact. It is concluded that the differences between outer membrane protein synthesis and bulk protein synthesis are not due to a difference in the ribosomes.
Các RNA thông tin cho các protein màng ngoài ở E.coli ổn định hơn phần lớn các RNA thông tin (Hirashima et al., 1973 ). Polysome, giàu những protein chứa mRNA ổn định, đã được phân lập sau khi điều trị bằng rifampicin và đã được chứng minh là chứa cùng một protein ribosome về mặt định lượng như các polysome bình thường. Có một ngoại lệ: protein ribosome S1 có mặt với số lượng lớn hơn trong các polysome chứa các messengers ổn định. Tuy nhiên,
The RNA polymerase inhibitor, lomofungin has been used to determine the half life of specific synthetic capacities (invertase and alpha-glucosidase) as well as that for gross protein synthesis. In both cases the studies conclude that cognate messenger RNAs decay with a half life of approximately 20 minutes. This antibiotic has been used to determine the half life of allophanate hydrolase specific synthetic capacity. We find that it decays with a half life of about three minutes; a value that agrees with the decay rates of allophanate hydrolase synthetic capacity following removal of inducer. These observations argue that mRNA may be metabolized by two separate routes in Saccharomyces.
Chất ức chế polymerase RNA, lomofungin đã được sử dụng để xác định thời gian bán hủy của năng lực tổng hợp đặc hiệu (invertase và alpha-glucosidase) cũng như cho tổng hợp protein. Trong cả hai trường hợp, các nghiên cứu đều kết luận rằng các RNA thông tin nhận thức phân rã với thời gian bán hủy khoảng 20 phút. Kháng sinh này đã được sử dụng để xác định thời gian bán hủy của năng lực tổng hợp đặc hiệu allophanate hydrolase. Chúng tôi nhận thấy rằng nó phân rã với thời gian
When E. coli F+ cells carrying the dna-167 or dnaC2 mutation, which causes the temperature-sensitive initiation of DNA replication, are exposed to a non-permissive temperature to stop the replication of chromosome and F factor, and then transferred back to a permissive temperature with the addition of chloramphenicol, one round of the chromosomal replication occurs, but further replication is inhibited. Under these conditions, F DNA replicates coincidentally with the initiation of the chromosomal replication in both strains. When rifampicin is added to the cells upon lowering of the temperature, the chromosome can not replicate in the F+ dna-167 strain, but can do so in the F+ dnaC2 strain. F DNA can replicate in both of the mutant strains under these conditions.
Khi tế bào E. coli F+ mang đột biến dna-167 hoặc dnaC2, gây ra sự khởi đầu sao chép DNA nhạy cảm với nhiệt độ, được tiếp xúc với nhiệt độ không cho phép để ngăn chặn sự sao chép của nhiễm sắc thể và yếu tố F, sau đó được chuyển trở lại nhiệt độ cho phép bằng cách bổ sung chloramphenicol, một vòng sao chép nhiễm sắc thể sẽ xảy ra, nhưng sự sao chép tiếp theo bị ức chế. Trong điều kiện này, F DNA sao chép trùng khớp với sự khởi đầu sao chép nhiễm sắc thể ở cả hai chủng. Khi rifampicin được thêm vào tế bào khi nhiệt độ giảm, nhiễm sắc thể không thể sao chép ở chủng F+ dna-167, nhưng có thể sao chép ở chủng F+ dnaC2. F DNA có thể sao chép ở cả hai chủng đột biến trong điều kiện này.
Temperature-sensitive mutants defective in the initiation of DNA replication are exposed to a non-permissive temperature to complete already initiated replication, and are transferred back to a permissive temperature. DNA synthesis can resume in the presence of rifampicin or rifampicin plus chloramphenicol in strain PC2 (dnaC2), but not in strain N167 (dna-167). In the presence of chloramphenicol alone, however, DNA synthesis can resume in both strains (Hirage and Saito, 1973, 1974). The double mutants carrying the dna-167 and dnaC2 mutations show the rifampicin-sensitive resumption of DNA replication as the dna-167 mutant. The rifampicin-sensitive character (designated as Rrr-) is closely linked with the temperature sensitivity of the dna-167 mutant in P1 transduction. The gene order is dna-167-tna-phoS-uncA-ilv. The Rrr- character does not correlate with the inactivation of the altered product of the mutated dna-167 gene at various temperatures in the double mutant carrying dna-167 and dnaC2. Although dnaC2 strains show the Rrr+ phenotype, the dnaC2 strains received the ilv-dnaA region of the Ts+ revertants obtained from a dna-167 strain show the Rrr- phenotype. These results suggest that the dna-167 mutant has two mutations which are closely linked to each other, controlling the Rrr- phenotype and the temperature sensitivity, respectively.
Các đột biến nhạy cảm với nhiệt độ trong giai đoạn khởi đầu nhân bản ADN bị phơi nhiễm ở nhiệt độ không cho phép để hoàn thành quá trình nhân bản đã được bắt đầu và được chuyển về nhiệt độ cho phép. Quá trình tổng hợp ADN có thể tiếp tục với sự có mặt của rifampicin hoặc rifampicin + chloramphenicol ở chủng PC2 (dnaC2) nhưng không có ở chủng N167 (dna-167 ). Tuy nhiên, khi chỉ có chloramphenicol, quá trình tổng hợp ADN có thể tiếp tục ở cả hai chủng (Hirage và Saito, 1973, 1974).
Double lysogens for prophages lambda cI+ and lambda cI ind-ts-857 are induced only by the combined effects of ultraviolet (UV) irradiation and high temperature, not by either treatment alone (Sussman and Jacob, 1962). We have followed the kinetics of inactivation of the cI+ repressor brought about by irradiation in asynchronously and synchronously growing cultures of B/r (lambda cI ind- ts-857). Assays of the yield of phage released as a result of temporary thermal inactivation of the UV-resistant ind- ts-857 repressor at intervals after the irradiation accurately reflect the time course of UV-induced inactivation of the cI+ repressor. The results show that UV-induced derepression takes place in all cells of the population approximately 20 min after the irradiation whether the cells were growing asynchronously or synchronously. Hence UV induction of prophage lambda is not triggered at a particular stage in the cell cycle.
Các prophage lambda cI+ và lambda cI ind-ts-857 chỉ được gây ra bởi tác dụng kết hợp của chiếu xạ tia cực tím (UV) và nhiệt độ cao, không phải chỉ bằng một trong hai phương pháp (Sussman và Jacob, 1962 ). Chúng tôi đã theo dõi động học của sự bất hoạt chất ức chế cI+ do chiếu xạ gây ra trong môi trường phát triển không đồng bộ và không đồng bộ của B/r (lambda cI ind-ts-857 ). Các thử nghiệm về năng
Two chloramphenicol resistance mutations out of 123 tested in Aspergillus nidulans are inherited extranuclearly as judged by transmissibility in heterokaryons, lack of segregation at meiosis, and independent segregation from all of the eight nuclear linkage groups. They do not recombine with each other. However, experiments in collaboration with G. Turner and R.T. Rowlands show that they do recombine with cytoplasmic mutations to oligomycin resistance (Rowlands and Turner, 1973) and cold-sensitivity (Waldron and Roberts, 1973). These cytoplasmic chloramphenicol resistance mutations are stable and do not affect growth or morphology on antibiotic-free media. Nuclear mutations to chloramphenicol resistance map at a minimum of three loci. At one of these loci, most, but not all, mutations lead pleiotropically to cycloheximide hypersensitivity, and most of these, but not all, also confer pleiotropic hypersensitivity to salicylhydroxamic acid.
Hai đột biến kháng chloramphenicol trong số 123 mẫu thử trên Aspergillus nidulans được di truyền ngoại nhân theo đánh giá bằng khả năng truyền trong các heterokaryon, thiếu sự phân tách ở giảm phân và phân tách độc lập từ cả tám nhóm liên kết hạt nhân. Chúng không tái tổ hợp với nhau. Tuy nhiên, các thí nghiệm phối hợp với G. Turner và R.T. Rowlands cho thấy chúng tái tổ hợp với đột biến tế bào chất để kháng oligomycin (Rowlands và Turner, 1973) và nhạy
We describe a method for the direct selection of E. coli mutants restricting efficiency of suppression and misreading levels using a T4-coded nonsense suppressor. One mutant isolated has the phenotype expected for a restrictive mutant and may be ribosomal. Other possibilities are discussed.
Chúng tôi mô tả một phương pháp chọn trực tiếp các đột biến E. coli hạn chế hiệu quả ức chế và mức độ đọc sai bằng cách sử dụng chất ức chế vô nghĩa mã T4. Một đột biến được phân lập có kiểu hình dự kiến cho một đột biến hạn chế và có thể là ribosome. Các khả năng khác sẽ được thảo luận.
Mutation of the gene m3 of phage P22 causes permanent depression of macromolecular synthesis in the infected host and thus inhibits phage development as indicated by burst size and lysozyme production. The permanent depression of macromolecular synthesis is most probably due to blockage of the transport process. The m3 allele is dominant over m+. m3 allows some transcription of phage genes (however, the difference between early and late function is not clear). The inhibitory effect of m3 on DNA synthesis may be indirect.
Đột biến gen m3 của thể thực khuẩn P22 gây suy giảm vĩnh viễn quá trình tổng hợp phân tử trên vật chủ bị nhiễm và do đó ức chế sự phát triển của thể thực khuẩn theo chỉ thị của kích thước bùng nổ và sản xuất lysozyme. Suy giảm vĩnh viễn quá trình tổng hợp phân tử có lẽ chủ yếu là do tắc nghẽn quá trình vận chuyển. Alen m3 chiếm ưu thế so với m+. m3 cho phép một số phiên mã của các gen thực khuẩn (tuy nhiên, sự khác biệt giữa chức năng sớm và muộn vẫn chưa rõ ràng).
The RNA synthesis in non-viscous lysates containing the intact folded chromosome and cytoplasm fractions prepared from Escherichia coli has been examined in vitro. The RNA synthesis not only by chain extension but also by new chain initiation occurs in this system. While the RNA synthesis by chain extension takes place on the chromosome fraction alone (Pettijohn et al., 1970), an addition of the cytoplasm fraction is necessary for the synthesis by new chain initiations (de novo synthesis). Analyses of the in vitro synthesized RNA by hybridization-competition and by sucrose gradient centrifugation show that 16S and 23S ribosomal RNAs account for about 40% of the total RNA products. The cytoplasm fraction is required for the de novo synthesis of ribosomal RNA at high relative rate. Guanosine tetraphosphate (ppGpp) does not specifically inhibit ribosomal RNA synthesis in this system.
Tổng hợp RNA trong các ly giải không nhớt chứa các đoạn nhiễm sắc thể gấp nếp nguyên vẹn và các phân đoạn tế bào chất điều chế từ Escherichia coli đã được khảo sát trong ống nghiệm. Tổng hợp RNA không chỉ bằng cách mở rộng chuỗi mà còn bằng cách khởi đầu chuỗi mới. Trong khi tổng hợp RNA bằng cách mở rộng chuỗi chỉ diễn ra trên phân đoạn nhiễm sắc thể (Pettijohn et al., 1970) thì việc bổ sung phân đoạn tế bào chất là cần thiết cho tổng hợp bằng cách khởi đầu chuỗi mới (tổng hợp de
Two classes of Salmonella typhimurium mutants resistant to inhibitory methionine analogues and defective in methionine transport have been examined. A mutant of the first class, resistant to alpha-methylmethionine, was shown by conjugation analysis to possess a single mutation in the metP gene which specifies a methionine transport system. Mutants of the second class, resistant to alpha-methylmethionine and methionine sulphoximine, possess two mutations. One is in the metP gene, which accounts for resistance to alpha-methylmethionine, and the other is in a gene designated glnP which results in reduced L-glutamine transport. Both of these mutations are required for resistance to methionine sulphoximine. A transduction analysis of three metP mutations was performed, based on the fact that they prevent growth of methionine-requiring strains on D-methionine. Two of the mutants are closely linked and therefore probably in the same gene, whereas the third mutant might be in a different gene.
Hai nhóm đột biến Salmonella typhimurium kháng với các chất tương tự methionine ức chế và có khiếm khuyết trong vận chuyển methionine đã được nghiên cứu. Đột biến loại 1 kháng alpha-methylmethionine đã được chứng minh bằng phân tích liên hợp có một đột biến duy nhất trên gen metP, chỉ ra hệ thống vận chuyển methionine. Đột biến loại 2 kháng alpha-methylmethionine và methionine sulphoximine có hai đột biến. Một là đột biến trên gen metP, có khả năng kháng alpha-methylmethionine, và
21 amber-ochre supersuppressor alleles have been isolated in a strain of Saccharomyces cerevisiae. Their dominance-recessiveness, temperature sensitivity, allelism, intergenic and intragenic complementation properties and their effect on cell viability and colony growth rate have been characterized. They are compared with the yeast amber-ochre supersuppressors described by Inge-Vechtomov and Andrianova (1970a, b) and Hawthorne and Leupold (1974). The possible molecular basis of their suppressor activity is discussed in relation to their genetic properties.
21 alen ức chế tăng trưởng cao cấp màu hổ phách đã được phân lập ở chủng Saccharomyces cerevisiae. Đặc điểm về tính trội-độ phản ứng, độ nhạy cảm nhiệt độ, tính alen, bổ sung liên gen và nội gen, ảnh hưởng của chúng lên khả năng sống sót và tốc độ tăng trưởng quần thể đã được xác định. Các alen này được so sánh với các alen ức chế tăng trưởng cao cấp màu hổ phách do Inge-Vechtomov và Andrianova mô tả (1970a, b) và Hawthorne
De-repression of the plasmid R100 in Escherichia coli is essentially a transient phenomenon resulting in the transfer of several R factors to different recipient cells from a single donor cell.
Ức chế plasmid R100 trong Escherichia coli về cơ bản là một hiện tượng thoáng qua dẫn đến việc chuyển một số yếu tố R sang các tế bào nhận khác nhau từ một tế bào cho.
Mutants of P22 which have been located in the c2 repressor gene were examined. The most rightward "c2 mutation" was found to define a site that is necessary only for the establishment and not for the maintenance of repressor synthesis. We conclude that this site c27 is an analog of cy mutants in phage lambda which define a promotor for repression establishment (pre). The K5 mutation of P22 maps between c27 and all other c2 mutants. Examination of its biological behavior and direct measurement of repressor activity show that K5 does not affect c2 repression. A model to explain these findings implies that c27 and K5 affect transcripts of opposite directions. P22 c1 mutants do not allow c2 repressor synthesis and we conclude that the activity of c1 product (and presumably c3 product) at the site defined by c27 is necessary for repressor synthesis. The combined activity of c1 and c3 product at c27 is postulated to promote repressor synthesis and block transcription of vegatative phage genes to the right of K5. After repressor synthesis has been established, another site analogous to lambda prm is sufficient for repressor synthesis and c27 is no longer required. These observations and conclusions point to a very close analogy between repressor synthesis and control in phages P22 and lambda.
Các đột biến của P22 nằm trên gen ức chế c2 đã được khảo sát. "Đột biến c2" ở phía bên phải nhất đã được tìm thấy để xác định một vị trí chỉ cần thiết cho sự hình thành và không cần duy trì tổng hợp ức chế. Chúng tôi kết luận rằng vị trí c27 này là một sự tương tự của các đột biến tế bào trong thể lambda, xác định một vùng vẫy cho sự hình thành ức chế (pre).
The properties of minicell producing mutants of Escherichia coli deficient in gentic recombination were examined. Experiments were designed to test recombinant formation in conjugal crosses, survival following UV-irradiation in cells, and the state of DNA metabolism in minicells. The REC- phenotypes are unaffected by min+/- genotypes in whole cells. In contrast to minicells produced by rec+ parental cells, minicells from a recB21 strain have limited capacity to degrade linear, Hfr transfereed DNA. The lack of a functional recA gene product, presumably involved in inhibiting the recBC nuclease action(s), permits unrestricted Hfr DNA breakdown in minicells produced by a recA1 strain. This results in an increase in TCA soluble products and in the formation of small DNA molecules that sediment near the top of an alkaline sucrose gradient. Unlike the linear DNA, circular duplex DNA from plasmids R 64-11 or lambdadv, segregated into the minicells, is resistant to breakdown. By using in vitro criteria, and [32P]-labelled linear DNA from bacteriophage T7 for substrate, we found that the ATP-dependent exonuclease of the recBC complex (exo V) is present in rec+ and recA- minicells, and is lacking in the recB21 mutant. In fact, the absence of a functional exo V in recBC- minicells results in isolation of larger than average Hfr DNA from minicells. We suggest that recombination (REC) enzymes segregate into the polar minicells at the time of minicell biogenesis. This system should be useful for studies on DNA metabolism and functions of the recBC and recA gene products.
Các đặc điểm của các đột biến sinh sản đơn bào của Escherichia coli thiếu tái tổ hợp gentic đã được nghiên cứu. Các thí nghiệm được thiết kế để kiểm tra sự hình thành tái tổ hợp trong các cặp lai chéo, sự sống sót sau chiếu tia cực tím trong tế bào và trạng thái trao đổi chất DNA ở các tế bào đơn bào. Kiểu gen REC không bị ảnh hưởng bởi các kiểu gen min+/- trong toàn bộ tế bào. Trái ngược với các tế bào mẹ được tạo ra bởi các tế bào rec+, các tế bào đơn bào từ chủng rec
The effect of suppression on enzyme synthesis was examined in 43 amber mutations of the gene for beta-galactosidase in Escherichia coli. The ordering of mutations in the gene revealed two clear gradients in the number of molecules of suppressed beta-galactosidase formed by suppression. One gradient extended over the operator-proximal third of the gene and the other over the operator-distal third. The central third of the gene gave no consistent pattern of suppression. Assays of thiogalactoside transacetylase showed that the polarity produced by chain-terminating mutations was abolished by suppression. These experiments suggest that the polar effects of chain-terminating mutations on distal genes are the secondary results of translational defects in the mutant gene. The polarity gradients may result from a supposed secondary structure to the messenger RNA of the lactose operon.
Nghiên cứu tác dụng ức chế tổng hợp enzyme trên 43 đột biến màu hổ phách của gen mã hóa beta-galactosidase ở Escherichia coli. Thứ tự đột biến trên gen cho thấy có hai gradient rõ ràng về số lượng phân tử beta-galactosidase bị ức chế hình thành do ức chế. Một gradient mở rộng trên 1/3 gần gen và một gradient trên 1/3 xa gen điều khiển. 1/3 trung tâm của gen không cho thấy mô hình ức chế nhất quán. Xét nghiệm transacetylase thiogalactoside
Minicells derived from E. coli x796(F+) are refractory to infection by phage M 13. However, after infection of the minicell-producing strain with M 13, phage DNA is found to segregate efficiently into newly formed minicells. The M 13 specific DNA present in minicells isolated several hours after infection consists of single stranded viral DNA and double stranded replicative forms in nearly equal amounts. M 13 DNA containing minicells are capable of carrying out at least one complete round of single stranded DNA synthesis as shown by the flow of label from replicative forms to free single strands.
Các thể đơn bào có nguồn gốc từ E. coli x796 (F+) là vật liệu chịu lửa cho sự lây nhiễm của thể thực khuẩn M 13. Tuy nhiên, sau khi nhiễm chủng sinh minicell M 13, DNA của thể thực khuẩn tách ra hiệu quả thành các thể đơn bào mới hình thành. DNA đặc hiệu M 13 có mặt ở thể đơn bào được phân lập vài giờ sau khi nhiễm bao gồm DNA sợi đơn của virus và các dạng sao chép sợi kép với số lượng gần như tương đương. DNA chứa thể đơn M
When hamster cells are infected with the bacterial plasmid colicinogenic factor E1 (ColE1), as much as 5-8% of the input plasmid radioactivity is found in the recipient cell, mainly in the nuclear fraction. Density shift experiments with bromodeoxyuridine labeled ColE1 DNA indicate that part of the input DNA may be replicated in the nucleus. ColE1 specific RNA but no colicin E1, can be detected during the first two generations after the uptake of ColE1 DNA. However, extrachromosomal ColE1 DNA is unstable in the mammalian cells and is degraded to acid soluble fragments after a few generations.
Khi tế bào chuột hamster bị nhiễm yếu tố plasmid colicinogen E1 (ColE1) của vi khuẩn, có tới 5-8% phóng xạ plasmid đầu vào được tìm thấy trong tế bào nhận, chủ yếu ở phần nhân. Các thí nghiệm dịch chuyển mật độ với bromodeoxyuridine có nhãn DNA ColE1 chỉ ra rằng một phần DNA đầu vào có thể được nhân lên trong nhân. RNA ColE1 đặc hiệu nhưng không có colicin E1, có thể được phát hiện trong hai thế hệ đầu tiên sau
Mutants with a feedback resistant N-acetylglutamate synthase have been isolated from a proA/B, argD, argR strain by screening for proline excretion on minimal medium with arginine. The feedback resistant character of three mutants was transduced into an argA (N-acetylglutamate synthase negative) strain. It was cotransducible with argA at a frequency of greater than 99%. N-acetylglutamate synthase extracted from the three mutants was approximately one hundred times less sensitive to L-arginine than the enzyme from the feedback sensitive parent strain.
Các đột biến có enzyme tổng hợp N-acetylglutamate kháng phản hồi đã được phân lập từ một chủng proA/B, argD, argR bằng cách sàng lọc bài tiết proline trên môi trường tối thiểu bằng arginine. Đặc tính kháng phản hồi của ba đột biến được chuyển hóa thành một chủng argA (N-acetylglutamate synthase âm tính ). Nó được chuyển hóa đối ứng với argA với tần suất lớn hơn 99 %. N-acetylglutamate synthase chiết xuất từ
113 pyrimidine auxotrophs, unable to synthesise UMP have been selected in Aspergillus nidulans. These mutants can be classified by complementation into eight groups, and genetic analysis has shown that five loci are involved. One complex locus consists of the mutually complementing pyrA, pyrB and pyrC groups, as well as the cis-dominant pyrN group, members of which do not complement with members of the A, B or C groups. pyrA mutants have been shown to lack CPSase-ur, pyrB and pyrC mutants have been shown to lack ACTase, and pyrN to lack both these enzymes. This locus appears to code for products which form an enzyme aggregate. The four simple loci, as well as the complex loci have been located genetically, and distinguished from one another on the basis of accumulation of pyrimidine precursors in vivo. The synthesis of ACTase has been shown to subject to end-product repression.
113 sinh vật hỗ trợ pyrimidine, không có khả năng tổng hợp UMP, đã được chọn lọc ở Aspergillus nidulans. Các đột biến này có thể được phân loại bằng cách bổ sung thành tám nhóm và phân tích di truyền cho thấy có năm loci liên quan. Một locus phức tạp bao gồm các nhóm pyrA, pyrB và pyrC bổ sung lẫn nhau, cũng như nhóm pyrN chiếm ưu thế cis, các thành viên của nhóm này không bổ sung cho các thành viên của nhóm A, B hoặc C.
Hybridization of messenger ribonucleic acid (mRNA) isolated from Escherichia Coli K-12 to deoxyribonucleic acid (DNA) from lambdaCI857st68h80dilv was used to detect isoleucine-valine (ilv) specific mRNA. A number of strains partially constitutive for the isoleucine-valine enzymes had levels of ilv mRNA 2 to 3-fold higher than the parent strain. Starvation for any of the branched-chain amino acids resulted in a 20 to 23-fold increase in ilv mRNA as compared to repressed levels. These differences were not due to altered growth rates or to changes in the stability of ilv mRNA. These data indicate that regulation of the isoleucine-valine enzymes by multivalent repression occurs mainly at the level of transcription. Kinetics of elongation of ilv mRNA after repression are consistent with the assumption that the mechanism of multivalent repression involves the prevention of further initiations by RNA polymerase.
lai của acid ribonucleic thông tin (mRNA) phân lập từ Escherichia Coli K-12 với acid deoxyribonucleic (DNA) từ lambdaCI857st68h80dilv được sử dụng để phát hiện các mRNA đặc hiệu isoleucine-valine (ilv ). Một số chủng cấu thành một phần enzyme isoleucine-valine có nồng độ ilv mRNA cao gấp 2 đến 3 lần so với chủng gốc. Thiếu hụt bất kỳ amino acid nào
By screening 42 Salmonella strains with P3, a temperate bacteriophage with an unusually wide host range, five new DNA restriction and modification systems (R-M systems) were identified in five different serotypes in Kauffmann-White group C. One of these systems, SP, in a Pl-sensitive strain of S. potsdam, was analyzed genetically by Pl transduction methods in which SP was transferred into S. typhimurium and C. coli/S. typhimurium hybrids. It was found that the genes of the SP system were allelic and functionally homologous to the genes of the SB system of S. typhimurium.
Bằng cách sàng lọc 42 chủng Salmonella bằng P3, một chủng vi khuẩn ôn đới có phạm vi vật chủ rộng bất thường, năm hệ thống hạn chế và biến đổi DNA mới (hệ thống R-M) đã được xác định ở năm kiểu huyết thanh khác nhau thuộc nhóm C Kauffmann-White. Một trong các hệ thống này, SP, ở chủng nhạy cảm Pl của S. potsdam, đã được phân tích di truyền bằng phương pháp dẫn truyền Pl trong đó SP được chuyển sang các chủng lai S. typhimurium và C.coli/S
The presence of mitochondrial sex factor, omega, was demonstrated in haploid strains of yeast Saccharomyces cerevisiae which came from our laboratory. Transmission and recombination of the mitochondrial genes (CR/CS, ER/ES and OR/OS), conferring the resistance/sensitivity to chloramphenicol, erythromycin and oligomycin, respectively, were non-polar in homosexual crosses and highly polar in heterosexual crosses. Different results were obtained in crosses involving an erythromycin resistant mutant G706E11 (CSEROS) which was found to contain cellular DNA of diploid level. This strain was omega- and showed no alleles from G706E11 (CS, ER and OS) were transmitted to the zygote progeny in preference to the CR, ES and OR alleles. When crossed to omega+ haploid strains, there was a highly polar recombination, but no transmission was seen for the E and O alleles. Polar transmission of markers from omega+ haploid parental strain, characteristic of heterosexual crosses, was noticed only for the C allele. The crosses of G706E11 to omega+ haploids featured an increase in the recombination frequency. The values of % suppressiveness of sigma- petite mutants were relatively low when determined by crossing to G706E11 or to sigma+ diploid strain M2-8C rather than by crossing to sigma+ haploid strains, indicating that there is a positive correlation between the polar transmission of drug resistance markers and the suppressiveness degrees. Genetic mechanism of the anomalous behaviors if mitochondrial genes in crosses involving G706E11 was discussed and interpreted as due to an unbalanced supply of mitochondrial genomes from parental strains.
Yếu tố giới tính ty thể, omega, đã được chứng minh ở các chủng đơn bội của nấm men Saccharomyces cerevisiae. Sự truyền và tái tổ hợp của các gen ty thể (CR/CS, ER/ES và OR/OS) tạo ra sự đề kháng/độ nhạy cảm với chloramphenicol, erythromycin và oligomycin, tương ứng, không phân cực ở chủng đồng tính luyến ái và cực cao ở chủng dị tính luyến ái. Các kết quả khác nhau thu được ở các chủng liên quan đến đột biến kháng erythromycin G706E11 (CSEROS) được phát hiện có chứa DNA tế bào lưỡng bội. Chủng này là omega-và không thấy sự tái tổ hợp cực cao từ G706E11 (CS, ER và OS) được truyền sang thế hệ hợp tử trước, ưu tiên cho các alen E và OR. Sự truyền các dấu ấn từ chủng bố mẹ đơn bội omega-dương tính, đặc trưng của sự lai dị tính luyến ái, chỉ được chú ý đến alen C. Sự lai của G706E11 đến các chủng đơn bội omega-dương tính có sự gia tăng tần suất tái tổ hợp. Giá trị% ức chế của các đột biến sigma-petite tương đối thấp khi được xác định bằng cách truyền đến G706E11 hoặc đến chủng lưỡng bội sigma+ M2-8C chứ không phải truyền đến các chủng đơn bội sigma+, cho thấy có mối tương quan thuận giữa sự truyền phân cực của các dấu ấn kháng thuốc và mức độ ức chế. Cơ chế di truyền của các hành vi bất thường nếu các gen ty thể ở các chủng liên quan đến G706E11 được thảo luận và giải thích là do nguồn cung cấp gen ty thể không cân bằng từ các chủng bố mẹ.
After matings between T6 sensitive (Tsxs) Hfr and T6 resistant (Tsxr) F- cells, the Tsxs zygotes have been observed by electron microscopy: They adsorb a small number of T6 particles if compared to what is observed several generations later. Moreover, the T6 receptors synthesized by these zygotes are not located randomly but in a central region of the cell surface.
Sau khi giao phối giữa các tế bào F nhạy cảm T6 (Tsxs) Hfr và kháng T6 (Tsxr ), các hợp tử Tsxs đã được quan sát bằng kính hiển vi điện tử: Chúng hấp thụ một số lượng nhỏ hạt T6 nếu so sánh với những gì được quan sát sau vài thế hệ. Hơn nữa, các thụ thể T6 được tổng hợp bởi các hợp tử này không nằm ngẫu nhiên mà ở khu vực trung tâm của bề mặt tế bào.
Integrative suppression of a dnaA mutation in Salmonella typhimurium may result from the integration of F'lac or F'his into the chromosome in the left hand side of the chromosomal map. The suppressed revertants resulting from this integration do not contain DNA of the F' elements in the covalently closed circular (CCC)1 form but still contain the CCC DNA of the cryptic LT2 plasmid. Two suppressed revertants isolated from dnaA/F- strains were found in which the suppression of dnaA character was accompanied by the loss of CCC DNA from the cell lysates. From one of these revertants a segregant was isolated in which the return to the dnaA phenotype was accompanied by the reappearance of CCC DNA in the cell lysate. It is suggested that the cryptic plasmid may integrate into the chromosome of S. typhimurium and this integration may result in suppression of the dnaA mutation. Additional evidence suggesting that the cryptic plasmid controls its own initiation of replication independently of the function of the chromosomal dnaA gene is supplied by the results of the determination of incorporation of labelled thymidine into CCC DNA of the dnaA1 strain at the nonpermissive temperature.
Sự ức chế tích hợp đột biến dnaA trong Salmonella typhimurium có thể là kết quả của sự tích hợp của F 'lac hoặc F'his vào nhiễm sắc thể ở phía bên trái của bản đồ nhiễm sắc thể. Các chất hoàn nguyên bị ức chế do sự tích hợp này không chứa DNA của các nguyên tố F ở dạng CCC1 nhưng vẫn chứa DNA CCC của plasmid LT2 ẩn. Hai chất hoàn nguyên bị ức chế phân lập từ chủng adnA/F đã được tìm thấy trong đó sự ức chế đặc tính dnaA đi kèm
Calcium-treated cells of E. coli K-12 C600 were transfected with lambda-heteroduplex DNA carrying the marker cIts857 in one strand and wildtype in the other. In single burst analyses of the phage progeny, 72-79% of the bursts were "pure" bursts containing either exclusively wildtype phage or exclusively mutant phage, indicating that conversion of the cIts857/+ mismatch to a homoduplex structure prior to replication occurred with this frequency. The r-strand1 appears to be "preferred", since pure bursts of progeny with the r-strand genotype were almost twice as frequent as those with the l-strand genotype. Examination of the conversion frequency of a number of rec and uvr E. coli mutants showed that the mutants uvr D and UVR E are deficient in mismatch repair. Conversion is reduced in the former by a factor of 2 and in the latter by a factor of 3.
Các tế bào E. coli K-12 C600 đã được xử lý canxi được chuyển sang DNA lambda-heteroduplex mang dấu ấn cIts857 ở một chuỗi và kiểu dại ở chuỗi còn lại. Trong các phân tích đơn chuỗi của thế hệ phage con, 72-79% các vụ nổ là những vụ nổ thuần tuý chứa hoặc phage con hoang hoặc phage đột biến độc quyền, cho thấy sự chuyển đổi cIts857/+ không phù hợp với cấu trúc homoduplex trước khi nhân đôi xảy ra
When synchronous populations of Escherichia coli B/r (lambda) were exposed to low doses of ultraviolet light, the yield of infective centres varied with cell age. The yield was highest if the lysogenic bacteria were irradiated at a time which coincides approximately with the termination of rounds of DNA replication and it was lowest when dividing cells were irradiated. No such variation was detected following either irradiation of excision-defective lysogenic cells or thermal induction of lambdacI857 prophage in irradiated bacteria. It is suggested that the variation reflects a relationship between prophage induction and inhibition of cell division. This hypothesis is supported by data showing that irradiation promoted induction and curtailed division in E. coli K12 dnaA mutants which were dividing in the absence of DNA replication.
Khi các quần thể đồng bộ Escherichia coli B/r (lambda) được chiếu tia cực tím liều thấp, năng suất trung tâm nhiễm khuẩn thay đổi theo tuổi tế bào. Năng suất cao nhất nếu vi khuẩn lysogenic được chiếu xạ vào thời điểm trùng với thời điểm kết thúc vòng nhân bản DNA và thấp nhất khi tế bào phân chia được chiếu xạ. Không có sự biến đổi nào như vậy được phát hiện sau khi chiếu xạ tế bào lysogenic bị cắt hoại tử hoặc kích ứng nhiệt của prophage lambdacI857 ở vi khuẩn
A diploid yeast strain, D81, was constructed heterozygous for seven recessive markers linked on the left arm of chromosome VII to study the localization of induced mitotic crossing over. The mutagens used were carofur also called nifurprazinum (1-(5-nitro-2-furyl)-2-(6-amino-3-pyridazyl)-ethylene hydrochloride), diepoxybutane, ethylmethanesulfonate, nitrous acid and 1-nitrosoimidazolidinone-2. All agents induced high frequencies of mitotic crossing over at doses exerting only a low degree of killing. The distribution of recombinational events was compared for five intervals. The distribution pattern of spontaneous mitotic crossing over was different from all the patterns obtained after mutagenic treatments. Nitrous acid and diepoxybutane induced the same pattern, which was different from the patterns induced by carofur, EMS and 1-nitrosoimidazolidinone-2. The patterns induced by the latter three mutagens were again different amongst each other. Repeat experiments showed that the patterns induced by a given mutagen were reproducible. Tetrad analysis with a representative sample of segregants induced by diepoxybutane and carofur showed that the treatments actually induced mitotic crossing-over. The pattern of meiotic recombinational events was different from those of spontaneous and mutagen induced mitotic recombination. Inducibility of mitotic crossing-over was low at the proximal and distal ends of the chromosome arm and highest in the middle. Each interval showed a different response to those mutagens that differed in their patterns of induced mitotic crossing over. The observed mutagen specific effects are considered as an indication of mutagen specificity. No plausible explanation for mutagen specificity could be given. However, the data presented reveal the same situation as found in induction of chromosome breaks, as reported by other authors. Apparently, mutagen specificity is quite a general phenomenon even for genetic effects in larger intervals of a chromosome.
Một chủng nấm men lưỡng bội D81 được tạo ra dưới dạng dị hợp tử cho bảy dấu ấn lặn liên kết với nhau trên nhánh trái của nhiễm sắc thể VII để nghiên cứu sự nội địa hóa của hiện tượng chuyển đoạn do đột biến. Các đột biến được sử dụng là carofur hay còn gọi là nifurprazinum (1-( 5-nitro-2-furyl) -2-( 6-amino-3-pyridazyl) - ethylpyridazyl) hay ethylmethanesulfonate, acid nitric và 1-nitrosoimidazolidinone-2).
The regulatory gene (argR) for the arginine biosynthetic pathway has been located at 106 min on the chromosome of S. typhimurium. In addition, the location of the gene specifying cytosine deaminase (cod) has been more precisely determined.
Gen điều hòa (argR) cho con đường sinh tổng hợp arginine đã được xác định vị trí vào phút thứ 106 trên nhiễm sắc thể của S. typhimurium. Ngoài ra, vị trí của gen chỉ định cytosine deaminase (cod) đã được xác định chính xác hơn.
Thermosensitive mutants of E. coli defective in DNA replication were tested for their capacity to support multiplication of phiA and phiX174. At the restrictive temperature, the viral growth was markedly affected in dnaH, dnaZ, or ligts7 mutants. Even when these strains were transfected with RF1 molecules, the virus yield was still very low. The dnaI function was, however, dispensable for replication of phiA and phiX174. In addition, these viruses could multiply in dnaP or polAts mutants at the high temperature.
Đột biến nhiệt của E. coli trong sao chép DNA đã được thử nghiệm khả năng hỗ trợ nhân lên phiA và phiX174. Ở nhiệt độ hạn chế, sự phát triển của virus bị ảnh hưởng rõ rệt ở đột biến dnaH, dnaZ, hoặc ligts7. Ngay cả khi các chủng này được chuyển hóa với phân tử RF1, năng suất virus vẫn còn rất thấp. Tuy nhiên, chức năng dnaI có thể được sử dụng để nhân lên phiA và phiX174. Ngoài ra, các virus này có thể nhân lên ở nhiệt độ cao
Relationship of citrate synthase (EC 4.1.3.7) to the biosynthesis of glutamic acid was investigated by characterizing a new glutamic acid auxotroph FL100-D1 (glu 3) of Saccharomyces cerevisiae. Nutritional requirement of the mutant was satisfied by L-glutamic acid, L-glutamic acid peptide as well as several analogs of glutamic acid, but not by proline, ornithine, arginine, lysine or aspartic acid. The mutant was unable to utilize nonfermentable carbon sources, glycerol, acetate or lactate. Mutant glu3 unlike aconitaseless glutamic acid auxotroph glu 1, failed to accumulate 14C-citric acid in vivo from 1-14C-sodium acetate or U-14C-glutamic acid. Both spectrophotometric and radioactive assay procedures demonstrated a lack of significant citrate synthase activity in the dialysed extract of the mutant compared to the wild type strain. Mutant glu 3 complemented with glu 1 and glu 2 individually in vivo and exhibited a significant aconitase (EC 4.2.1.3) activity in vitro.
Mối liên quan của citrate synthase (EC 4.1.3.7) với quá trình sinh tổng hợp acid glutamic được khảo sát bằng cách mô tả đặc điểm của một acid glutamic auxotroph FL100-D1 (glu 3) của Saccharomyces cerevisiae. Yêu cầu dinh dưỡng của đột biến được thỏa mãn bởi acid L-glutamic, peptide acid L-glutamic cũng như một số chất tương tự của acid glutamic, nhưng không phải bởi proline, ornithine, arginine, l
The DNA dependent synthesis of proteins was studied with a system composed of DNA, washed ribosomes, centrifuged (150,000 X g) bacterial extract from Escherichia coli and purified initiation factors IF-1 and IF-2. Synthesis of active enzymes encoded by the tryptophan (trp)-operon of E. coli was found to depend strongly on the addition of IF-3, with the same IF-3 dependency for all 5 gene-products of this operon, irrespective of the presence of the promotor proximal gene trpE. Synthesis of T7 RNA polymerase with T7 DNA as a template, however, was completely independent of the addition of IF-3. The same difference in IF-3 requirement was found when we compared the overall protein synthesis directed by these templates. This difference could be related to the effect of IF-3 on the formation of initiation complexes with the in vitro prepared mRNA: initiation complexes are readily formed with T7 mRNA also in the absence of IF-3, whereas the formation of these complexes with phi80trp mRNA almost completely depends on the presence of this factor.
Sự tổng hợp phụ thuộc DNA của protein được nghiên cứu với một hệ thống gồm DNA, ribosome rửa sạch, dịch chiết vi khuẩn ly tâm (150.000 X g) từ Escherichia coli và các yếu tố khởi đầu tinh khiết IF-1 và IF-2. Sự tổng hợp các enzyme hoạt tính được mã hóa bởi tryptophan (trp) - operon của E. coli phụ thuộc mạnh vào việc bổ sung IF-3, với cùng sự phụ thuộc IF-3 cho tất cả 5 sản phẩm gen của oper
A large number of spontaneous, cytoplasmic petite mutants from six grande strains of Saccharomyces cerevisiae were crossed to a pair of isogenic tester strains. Suppressivity values were obtained by randomly sampling the diploid progeny from these crosses, and this basis, crosses were broadly categorized as having high, intermediate, or low suppressivity. For each cross, individual zygotes were obtained also. All successive first-generation buds were isolated from the zygotes, and analyzed for the presence of petite genotypes. We found that, though early buds may be mixed, all zygotes eventually produce a succession of buds which have the same genotype--either all petite or all grande. Many more zygotes from crosses in all categories of suppressivity purified to petite than expected from the population values for suppressivity. Reconstruction experiments indicate that most petite mutants may actually generate over 90% petite progeny in a petite X grande cross.
Một số lượng lớn các đột biến dạng petite tự phát trong tế bào chất từ sáu chủng Saccharomyces cerevisiae ở vùng grande được lai với một cặp chủng thử nghiệm đồng sinh. Giá trị ức chế thu được bằng cách lấy mẫu ngẫu nhiên các thế hệ lưỡng bội từ các lần lai này, và trên cơ sở này, các lần lai được phân loại rộng rãi là có độ ức chế cao, trung bình hoặc thấp. Đối với mỗi lần lai, người ta cũng thu được các hợp tử riêng lẻ. Tất cả các chồi thế hệ đầu tiên liên tiếp được phân lập từ các hợp tử và
Cytoplasmically inherited chloramphenicol- and erythromycin-resistant mutants were obtained in three unrelated and two isogenic haploid strains of yeast. The bias favoring the transmission of these resistance alleles in crosses to the isogenic strains was compared on two levels: on the population level by means of observing random diploid progeny from mass matings, and on the zygote level by zygotic pedigree analyses. The genetic basis of this bias was determined by tetrad analysis. Our results suggest that 1. an intracellular selection mechanism operates within zygotes to determine the degree of bias; 2. the selection mechanism operates differently with respect to the two loci, C and E, under consideration; and 3. the selection mechanism is controlled by a set of nuclear genes. Other models which have been suggested to explain bias are critically examined in light of our results.
Các đột biến kháng chloramphenicol và erythromycin di truyền từ tế bào chất thu được ở 3 chủng nấm men đơn bội không liên quan và 2 chủng nấm men đơn bội có nguồn gốc đồng sinh. Sự thiên vị thuận lợi cho sự truyền các alen kháng thuốc này khi lai với các chủng gây bệnh được so sánh ở 2 mức độ: mức độ quần thể bằng cách quan sát các thế hệ con cháu lưỡng bội ngẫu nhiên từ các lần giao phối hàng loạt và mức độ hợp tử bằng các phân tích phả hệ hợp tử. Cơ sở di truyền của thiên vị này được xác định bằng phân
In a mutant strain defective in polynucleotide phosphorylase, under conditions where the enzyme becomes limiting, it is possible to demonstrate that chemical as well as functional half lives of mRNA become longer if the strain is also missing ribonuclease II. These results allow to unify in a simple model a variety of observations about turnover of RNA in a variety of bacteria.
Trong một chủng đột biến bị lỗi của enzyme polynucleotide phosphorylase, trong điều kiện enzyme bị hạn chế, có thể chứng minh rằng thời gian bán hủy hóa học cũng như chức năng của mRNA trở nên dài hơn nếu chủng này cũng bị thiếu ribonuclease II. Các kết quả này cho phép thống nhất trong một mô hình đơn giản nhiều quan sát về sự luân chuyển RNA ở nhiều loại vi khuẩn.
The nomenclature proposed by Otaka et al. (1968) for the 30S ribosomal protein components of Escherichia coli as separated by carboxymethyl(CM)-cellulose column chromatography was adopted in several papers in which the genetic loci for many 30S ribosomal proteins on the E. coli chromosome were determined. In order to compare these data with those obtained in other laboratories, the 30S ribosomal proteins fractionated by CM-cellulose chromatography were correlated with thestandard nomenclature proposed by Wittmann et al. (1971).
Danh pháp do Otaka và cộng sự đề xuất (1968) cho các thành phần protein ribosome 30S của Escherichia coli được phân tách bằng sắc ký cột carboxymethyl (CM) - cellulose đã được áp dụng trong một số bài báo trong đó xác định vị trí di truyền của nhiều protein ribosome 30S trên nhiễm sắc thể E. coli. Để so sánh với các dữ liệu thu được trong các phòng thí nghiệm khác, các protein ribosome 30S được phân đoạn bằng sắc ký CM-cellulose có tương quan với danh pháp
50-S ribosomal subunits from the extreme halophilic bacterium, Halobacterium cutirubrum, contain an alanine-rich acidic "A" protein which resembles the L7--L12 multimer (Kaltschmidt and Wittmann, 1970) found in the 50-S ribosomal subunit of Escherichia coli cells. The protein contains 24 mole % alanine and is devoid of histidine, tryptophan and cysteine. Unlike E. coli which has two forms of the "A" protein distinguished solely by the acetylation state of the serine amino terminus. H. cutirubrum 50-S subunits contain only one unsubstituted form of the "A" protein in vivo. However, during purification of ribosomes from cells grown between 25 and 37 degrees C the latter "A" protein undergoes rapid, specific, in vitro enzymatic alteration at its carboxy-terminal end. When the halophile is grown in the temperature range of 40 to 42 degrees C the cleaving enzyme is not active and only one form of the "A" protein is found on the ribosomes.
Các tiểu đơn vị ribosome 50-S từ vi khuẩn ưa mặn cực độ, Halobacterium cutirubrum, chứa protein "A" giàu axit alanine, giống với đa lượng L7-L12 (Kaltschmidt và Wittmann, 1970) được tìm thấy trong tiểu đơn vị ribosome 50-S của tế bào Escherichia coli. Protein này chứa 24 mol% alanine và không có histidine, tryptophan và cystein. Không giống như E. coli có hai dạng protein "A" được
Replicating DNA molecules of a deletion mutant of the conjugative R-plasmid R 6 K are cleaved at a single site by the EcoRI restriction endonuclease. Electron microscope examination and measurements of the EcoRI treated replicative intermediate molecules indicate that replication can be initiated at two sites on the plasmid DNA molecule. The two sites are located at about 23 and 39% of total length, respectively, from the EcoRI cleavage site. About 5% of the replicating molecules use both replication initiation sites simultaneously.
Các phân tử ADN sao chép của một đột biến xóa của R-plasmid R6K liên hợp được cắt tại một vị trí duy nhất bằng endonuclease giới hạn EcoRI. Việc kiểm tra bằng kính hiển vi điện tử và đo lường các phân tử trung gian sao chép được xử lý EcoRI cho thấy quá trình sao chép có thể được bắt đầu tại hai vị trí trên phân tử ADN plasmid. Hai vị trí này lần lượt nằm ở khoảng 23 và 39% tổng chiều dài từ vị trí cắt EcoRI. Khoảng 5% phân tử sao
The pattern of divergent transcription of the argEC BH cluster of genes previously demonstrated by the hybridization of RNA to the separated strand of a phi 80 darg transducing phage, is confirmed with the DNA of a set of different lambdadarg phages. The accurate determination of argE and argCBH m-RNA levels in different steady states of expression of the arg regulon supports the following conclusions: 1. The ratio between maximal (derepressed) and minimal (repressed) rates of expression is lower when it is expressed in terms of % hybridizable RNA than in terms of expression is lower when it is expressed in terms of % hybridizable RNA than in terms of enzyme specific activities. The discrepancy is about 3 fold. Thus in conditions of repression, the cell produces relatively more unused m-RNA than in derepression. Different interpretations of this phenomenon appear possible: a) the messenger RNA molecules synthesized in repressed cells could be degraded more rapidly or translated less efficiently than in derepressed cells. b) an untranslated segment of the RNA could account for a larger part of the RNA detected in repression than in derepression. These interpretations are not mutually exclusive. 2. The discrepancy observed between the amplitudes of variation of argE and argC BH expression, expressed in terms of enzyme specific activities, is, in fact, determined at the level of DNA transcription. This provides direct evidence for the occurrence of differential transcription effectiveness in a regulon exhibiting a correlative but not strictly coordinated pattern of enzyme synthesis. This also supports our earlier suggestion regarding the possible complexity of the internal operator region situated between argE and C.
Mô hình phiên mã khác nhau của cụm gen argEC BH đã được chứng minh trước đây bằng quá trình lai của RNA với sợi tách biệt của một thể thực khuẩn sinh sản phi 80 darg, được xác nhận bằng DNA của một tập hợp các thể thực khuẩn lambdadarg khác nhau. Việc xác định chính xác mức độ biểu hiện của argE và argCBH m-RNA trong các trạng thái biểu hiện ổn định khác nhau của thể thực khuẩn arg regulon hỗ trợ cho kết luận sau đây: 1. Tỷ lệ biểu hiện của các mức argE và argCBH ở các trạng thái biểu hiện ổn định khác nhau (bị ức chế) thấp hơn khi biểu hiện dưới dạng % RNA lai so với khi biểu hiện dưới dạng % RNA lai so với khi biểu hiện dưới dạng các hoạt động đặc hiệu của enzyme. Sự khác biệt này có thể xảy ra ở mức độ gấp 3 lần. Như vậy, trong điều kiện ức chế, tế bào sản sinh ra các m-RNA tương đối ít sử dụng hơn so với khi bị ức chế. Những cách hiểu khác nhau về hiện tượng này có vẻ như có khả năng xảy ra: a) các phân tử RNA thông tin được tổng hợp trong các tế bào bị ức chế có thể bị phân giải nhanh hơn hoặc được dịch mã kém hiệu quả hơn so với trong các tế bào bị ức chế. b) một đoạn RNA chưa được dịch mã có thể chiếm một phần lớn RNA phát hiện được trong quá trình ức chế hơn là trong quá trình phiên mã. Những cách hiểu này không loại trừ lẫn nhau. 2. Trên thực tế, sự khác biệt giữa biên độ biến thiên của biểu hiện argE và argC BH, biểu hiện dưới dạng các hoạt động đặc hiệu của enzyme, được xác định ở mức độ phiên mã DNA. Điều này cung cấp bằng chứng trực tiếp cho thấy sự xuất hiện của hiệu quả phiên mã khác biệt trong một regulon biểu hiện một mô hình tổng hợp enzyme có mối tương quan nhưng không được phối hợp chặt chẽ. Điều này cũng hỗ trợ cho đề xuất trước đây của chúng tôi về sự phức tạp có thể có của vùng toán tử bên trong nằm giữa argE và C.
Proteins S4 and S12 were isolated from ribosomes of three mutants of Escherichia coli in which dependence on streptomycin caused by alteration in protein S12 is suppressed by an altered protein S4. Proteinchemical studies on the mutant proteins gave the following results: Proteins S12 from all three mutants differ from S12 of the wild type by the replacement of proline to leucine in peptide T15. In all mutant S4 proteins a replacement og glutamine to leucine at amino acid position 53 was found. In addition to this replacement at position 53 a glutamic acid residue at position 199 near the C-terminus was deleted in one of the three mutants. However, this deletion is not necessary for the ability of the mutant S4 protein to suppress dependence on streptomycin. The results support the hypothesis that ram mutants and "revertants" from streptomycin dependence to independence belong to the same class although they were isolated by different selection procedures.
Protein S4 và S12 được phân lập từ ribosome của 3 đột biến Escherichia coli, trong đó sự phụ thuộc vào streptomycin gây ra bởi sự biến đổi protein S12 bị ức chế bởi protein S4 bị biến đổi. Các nghiên cứu protein hóa học protein trên các protein đột biến cho kết quả sau: Protein S12 từ cả 3 đột biến khác với S12 của loại hoang dại bởi sự thay thế proline thành leucine trong peptide T15. Trong tất cả các protein S4 đột biến, một amino acid thay thế og glutamine
A 5 Megadalton segment of DNA carrying a gene for kanamycin resistance from R447 b (a plasmid of group N of molecular weight 33 Megadaltons) has been inserted into Plac (a plasmid of the A--C complex of molecular weight 101 Megadaltons) to produce the recombinant plasmid Plac-R447 b (Coetzee, 1974). The recombinant plasmid is a typical member of the A--C complex except that entry of an N group plasmid into a Plac-R447 b+ recipient frequently leads to the loss of 5 Megadaltons of DNA (including the kanamycin resistance determinant) from the resident plasmid. In those transcipients from which kanamycin resistance is not eliminated, both plasmids are stably inherited.
Một đoạn 5 Megadalton ADN mang gen kháng kanamycin từ R447 b (plasmid nhóm N có trọng lượng phân tử 33 Megadaltons) đã được đưa vào Plac (một plasmid thuộc phức hợp A-C có trọng lượng phân tử 101 Megadaltons) để tạo ra plasmid tái tổ hợp Plac-R447 b (Coetzee, 1974 ). Plasmid tái tổ hợp là thành viên điển hình của phức hợp A-C ngoại trừ việc đưa plasmid nhóm N vào người nhận
The phenomenon of glucose catabolite repression was studied in Escherichia coli mutants unable to transport this carbohydrate. The pts I,H mutant P34 was much less sensitive to permanent and transient repressive effect of glucose on beta-galactosidase synthesis than parental type. The 1103 mutant with lack of enzyme 1 of the phosphoenolpyruvate-dependent phosphotransferase system (ptsI) behaves as well as P34 mutant after addition of glucose to casamino acids mineral medium. But in minimal medium with succinate as the sole source of carbon cells of the 1103 mutant (in accordance with the data of Perlman and Pastan, 1969) show hightened sensibility to transient glucose repression. The effect of hypersensibility disappears when the lacI mutation rendering the beta-galactosidase synthesis to costitutivity is introduced in 1103 mutant. It is shown that the hightened sensibility of beta-galactosidase synthesis to glucose transient repression in 1103 mutant is not an effect of the pts mutation and most probably is due to "inducer exclusion" of the lac operon. It is also shown that if one introduces the P34 mutation in strain devoided of one of the enzymes II for glucose (gptA) (and due to this resistant to glucose catabolite repression) then the level of resistance in double mutant does not increase in spite of considerable supression of 14C glucose accumulation. It is discussed the role of separate components of Escherichia coli K12 glucose transport system in realization of the phenomenon of catabolite repression.
Hiện tượng ức chế chất chuyển hoá glucose đã được nghiên cứu ở các đột biến Escherichia coli không có khả năng vận chuyển carbonhydrat này. Đột biến pts I, H đột biến P34 ít nhạy cảm với tác dụng ức chế lâu dài và thoáng qua của glucose đối với quá trình tổng hợp beta-galactosidase hơn nhiều so với đột biến bố mẹ. Đột biến 1103 thiếu enzyme 1 của hệ phosphotransferase phụ thuộc phosphoenolpyruvate (ptsI) hoạt động cũng như đột biến P34 sau khi bổ sung glucose vào môi trường khoáng chất axit casamino. Nhưng trong môi trường tối thiểu với succinate là nguồn tế bào carbon duy nhất của đột biến 1103 (theo dữ liệu của Perlman và Pastan, 1969) cho thấy khả năng ức chế glucose thoáng qua cao hơn. Tác dụng quá mẫn biến mất khi đột biến lacI làm cho quá trình tổng hợp beta-galactosidase trở thành cấu thành costitutivity được phát hiện ở đột biến 1103. Người ta đã chứng minh rằng khả năng tổng hợp beta-galactosidase cao hơn so với quá trình tổng hợp glucose thoáng qua ở đột biến 1103 không phải là một tác dụng của đột biến pts và có lẽ hầu hết là do "loại trừ cảm quan" của operon lac. Người ta cũng đã chứng minh rằng nếu người ta đưa ra đột biến P34 ở chủng bị mất một trong các enzyme II đối với glucose (gptA) thì mức độ đề kháng của đột biến kép không tăng mặc dù sự ức chế đáng kể glucose 14C đã được phát hiện. Người ta cũng thảo luận về vai trò của các thành phần riêng biệt của hệ thống vận chuyển glucose Escherichia coli K12 trong việc phát hiện hiện tượng ức chế chất chuyển hoá.
The introduction explains that the purpose of the Monograph is not to present a systematic history of child development in this country, which has been done by others, but rather to enrich portions of the record with individual accounts and reactions to personal experiences. It then proceeds to a discussion of the value, and pitfalls, of oral history for those who probe the past. The body of the Monograph necessarily is confined to certain areas and to a limited number of people who were interviewed, since hundreds of pages of transcripts representing some 80 people have been amassed. With a view to the widest possible coverage of materials in the tapes, three major topics are developed: (1) the reactions of people who have worked in child development to some of the major figures and influences in the field during the careers, (2) the relationship of the study of child development to pediatrics and child psychiatry through the years as viewed by various scientists in a position to hold opinions worth hearing, (3) the relevance of the child development movement to better child care practices in the United States. In this last section, questions of whether it is desirable to gear research to matters of social relevance and whether it is possible-or advisable-given the present state of knowledge for scientists to provide answers in planning for children are considered from vastly differing viewpoints. Also the related problem of the protection of research from misrepresentation by those who want a headline or have biases to buttress is briefly touched on in this section. The conclusion presents various viewpoints as to the appropriateness of the word "movement" as a description of what has taken place in child development. In that connection the Society for Research in Child Development is discussed, as are also the difficulties, encountered by the field in general and by the institutes in particular, which impeded the whole effort.
Phần mở đầu giải thích rằng mục đích của chuyên khảo không phải là trình bày một lịch sử có hệ thống về sự phát triển của trẻ em ở đất nước này mà người khác đã làm, mà là làm phong phú thêm các phần ghi chép và phản ứng của từng cá nhân đối với những trải nghiệm cá nhân. Sau đó, chuyên khảo sẽ thảo luận về giá trị và những khó khăn của lịch sử truyền miệng đối với những người muốn tìm hiểu quá khứ. Phần thân của chuyên khảo nhất thiết bị giới hạn trong một số lĩnh vực nhất định và chỉ cho một số ít người được phỏng vấn, vì hàng trăm trang ghi chép về khoảng 80 người đã được tập hợp. Nhằm mở rộng phạm vi các tài liệu trong các băng ghi âm, ba chủ đề chính được đưa ra: ( 1) phản ứng của những người làm việc trong lĩnh vực phát triển trẻ em đối với một số nhân vật và ảnh hưởng chính trong lĩnh vực này trong suốt sự nghiệp của họ, (2) mối quan hệ giữa nghiên cứu về sự phát triển trẻ em với ngành nhi khoa và tâm thần học trẻ em qua nhiều năm mà các nhà khoa học khác nhau nhận định là đáng nghe, (3) sự phù hợp của phong trào phát triển trẻ em với các hoạt động chăm sóc trẻ em tốt hơn ở Hoa Kỳ. Trong phần cuối này, các câu hỏi liệu có nên hướng nghiên cứu vào những vấn đề có liên quan đến xã hội và liệu có thể-hay nên-kiểm chứng kiến thức hiện tại để các nhà khoa học đưa ra các câu trả lời trong việc lập kế hoạch cho trẻ em được xem xét từ những quan điểm rất khác nhau. Cũng đề cập ngắn gọn vấn đề liên quan đến việc bảo vệ nghiên cứu khỏi sự xuyên tạc của những người muốn đặt tiêu đề hay có thành kiến để củng cố. Kết luận trình bày nhiều quan điểm về sự phù hợp của từ "phong trào" trong việc mô tả những gì đã diễn ra trong quá trình phát triển trẻ em. Trong mối liên hệ đó, Hiệp hội Nghiên cứu Phát triển Trẻ em được thảo luận cũng như những khó khăn mà ngành nói chung và các viện nói riêng gặp phải, gây cản trở cho toàn bộ nỗ lực.
A review is presented of the many conceptual contributions of Charlotte Auerbach to the development of the field of chemical mutagenesis during the past thirty years. The following aspects are discussed: (1) differences between the genetic effects of chemicals and X-rays; (2) mosaicism, delayed mutation and replicating instabilities; (3) mutation as a cellular process; (4) specificity; (5) dose-effect curves, and (6) correlation between different kinds of damage.
Chúng tôi trình bày một đánh giá về những đóng góp về mặt khái niệm của Charlotte Auerbach đối với sự phát triển của lĩnh vực tạo đột biến hóa học trong suốt 30 năm qua. Các khía cạnh sau được thảo luận: ( 1) sự khác biệt giữa tác động di truyền của hóa chất và tia X; ( 2) thể khảm, đột biến chậm và tái tạo sự không ổn định; ( 3) đột biến như một quá trình tế bào; ( 4) tính đặc hiệu; ( 5) đường cong hiệu ứng liều và (6) tương quan giữa các loại tổn thương khác nhau.
This study demonstrates the feasibility of a randomized controlled investigation of terminating the phenylalanine-restricted diet in four-year-old children with phenylketonuria. The parents of 14 of 16 children gave informed consent, knowing their children would be randomly assigned to either a diet-continuation or a diet-termination group. Compared with the continuation group, the mean serum phenylalanine of the termination group was 15.1 mg per dl higher (P less than 0.005) one year, and 9.2 mg per dl higher (P less than 0.025) two years after diet termination. Mean weight gain between four and six years of age was 3.4 kg greater in the terminated than in the continued group (P less than 0.01). There were no significant differences in mean head circumferences, height or performances on psychologic tests. At age six, mean I.Q. in the terminated group was 99.8, in those continuing the diet 103.6. Children in both groups showed some subtest scatter in memory and concentration. Thus, no harmful effects of diet termination were noted, but a longer period of observation in a larger number of subjects is needed.
Nghiên cứu này chứng minh tính khả thi của việc điều tra ngẫu nhiên có đối chứng trong chấm dứt chế độ ăn hạn chế phenylalanin ở trẻ 4 tuổi bị bệnh phenylketon niệu. Cha mẹ của 14/16 trẻ đã đồng ý và biết rằng con mình sẽ được phân ngẫu nhiên vào nhóm ăn kiêng liên tục hoặc nhóm ăn kiêng chấm dứt. So với nhóm ăn kiêng tiếp tục, nồng độ phenylalanin huyết thanh trung bình của nhóm chấm dứt là 15,1 mg/dvôi cao hơn (P < 0,005) sau 1 năm và 9,2 mg/dvôi cao hơn (P < 0,025) sau 2 năm. Cân nặng tăng trung bình từ 4-6 tuổi ở nhóm chấm dứt là 3,4 kg lớn hơn ở nhóm tiếp tục (P < 0,01 ). Không có sự khác biệt về chu vi đầu, chiều cao trung bình hoặc kết quả về tâm lý. Ở tuổi 6, chỉ số IQ trung bình ở nhóm chấm dứt là 99,8, ở nhóm tiếp tục ăn kiêng là 103,6. Trẻ ở cả hai nhóm đều có sự phân tán một số chỉ số phụ về trí nhớ và sự tập trung. Như vậy, không có tác dụng có hại của việc chấm dứt chế độ ăn kiêng, nhưng cần có thời gian quan sát lâu hơn ở số lượng đối tượng lớn hơn.
The distribution of aminoglycosides in the cerebrospinal fluid (CSF) space was examined after intralumbar, intraventricular, and systemic administration during seven episodes of gram-negative bacillary meningitis. Six episodes were associated with culture proved ventriculitis. Parenteral therapy with gentamicin or tobramycin produced low concentrations of aminoglycoside (less than 1.0 mug/ml) in the lumbar, ventricular, and cisternal CSF. Administration of 5 to 10 mg of aminoglycoside into the lumbar intrathecal space resulted in 27-81 mug/ml in the lumbar CSF, but 0-2.1 mug/ml in the ventricular CSF. In contrast, aminoglycoside administered into the cerebral ventricles produced concentrations in the lumbar CSF of 11.5-27.5 mug/ml and ventricular CSF of 12.8-40 mug/ml. All six episodes treated via the ventricular route resulted in a bacteriologic cure. Intraventricular administration of aminoglycosides offers a reliable means of achieving high aminoglycoside concentrations throughout the subarachnoid space.
Phân bố aminoglycoside trong khoang dịch não tủy được khảo sát sau khi tiêm vào khoang trong, trong thất và toàn thân trong 7 đợt viêm màng não trực khuẩn Gram âm. 6 đợt có liên quan với nuôi cấy viêm thất. Điều trị đường tiêm với gentamicin hoặc tobramycin cho nồng độ aminoglycoside thấp (dưới 1,0 cốc/ml) ở thắt lưng, thất và dịch não tủy. Tiêm 5-10 mg aminoglycoside vào khoang trong thất cho nồng độ 27-81 cốc/ml ở dịch não tủy, nhưng 0-2,1
A randomized double-blind study was carried out in 26 patients with multiple myeloma to compare the therapeutic effect of sodium fluoride (50 mg twice daily) plus calcium carbonate (1 g four times daily) and placebo. All patients also received melphalan and prednisone for one week every six weeks. Bone biopsies for microradiography and histology, and videodensitometry as well as conventional roentgenograms, 99mTc-polyphosphate bone scans, and bone densitometry of the mid and distal radius, were done initially and one year after therapy. Microradiography and videodensitometry studies revealed significant increases in bone formation (P less than 0.01) and bone mass (P less than 0.005) in the fluoride-calcium group. Bone trabeculae appeared thickened on roentgenograms of six of 13 fluoride-calcium-treated patients (P less than 0.02). Technetium bone scans and bone densitometry determinations proved insensitive for detection of skeletal changes. Fluoride calcium should be considered a useful adjunct in the treatment for multiple myeloma.
Nghiên cứu mù đôi ngẫu nhiên trên 26 bệnh nhân đa u tuỷ xương so sánh tác dụng điều trị của natri florua (50 mg, 2 lần/ngày) cộng với canxi cacbonat (1 g, 4 lần/ngày) và giả dược. Tất cả bệnh nhân đều được sử dụng melphalan và prednisone trong 6 tuần. Sinh thiết xương để đo vi mô và mô học, đo độ nhạy của phim cũng như đo độ đặc hiệu xương, quét xương 99mTc-polyphosphate và đo mật độ xương bán kính giữa và xa được thực hiện lần
With the object of studying the kinetics of imipramine and desipramine five healthy volunteers received single intramuscular, oral and intravenous doses and multiple oral doses of imipramine hydrochloride on different occasions. Two of the volunteers also received single intramuscular and oral doses of desipramine hydrochloride. Great interindividual differences were noted in the plasma concentrations of imipramine and the formed desipramine after single doses of imipramine hydrochloride. In all subjects more desipramine was formed after oral than after parenteral adminstration of imipramine. The bioavailability of an orally administered dose of imipramine ranged between 29.5 and 54.7%. The concentration of imipramine was generally lower in the blood cells than in the plasma, unlike the concentration of desipramine which was considerably higher in the blood cells. The half-lives of imipramine ranged from 4.0-17.6 hrs (M = 7.6 +/- 2.5) after single oral doses and between 9.2 and 20.2 hrs (M = 14.0 +/- 1.9) after multiple oral doses. The half-lives of the formed desipramine ranged between 13.5 and 61.5 hrs (M = 29.9 +/- 8.7) after multiple oral doses of imipramine hydrochloride. The observed mean steady-state plasma concentration after multiple oral doses of imipramine hydrochloride, 50 mg t.i.d. varied from 21.4-69.0 mug/1 (M = 38.2 +/- 8.7) for imipramine and from 33.7-136.0 mug/1 (M 72.3 +/- 19.5) for desipramine. The great difference in the ability to form desipramine after oral and parenteral administration of imipramine hydrochloride may have therapeutic consequences as imipramine and desipramine have differing pharmacological properties.
Với đối tượng nghiên cứu là động học của imipramine và desipramine, năm người khỏe mạnh được uống và tiêm tĩnh mạch imipramine hydrochloride đơn và uống nhiều lần khác nhau. Hai trong số các đối tượng cũng được uống và tiêm bắp desipramine hydrochloride đơn. Nồng độ imipramine và desipramine hình thành trong huyết tương khác nhau rất lớn sau khi tiêm một liều imipramine. Tất cả các đối tượng đều có số lượng desipramine hình thành sau khi uống nhiều hơn so với sau khi tiêm. Sinh khả dụng của một liều imipramine đường uống dao động trong khoảng từ 29,5 đến 54,7 %. Nồng độ imipramine trong tế bào máu thấp hơn so với trong huyết tương, không giống như nồng độ desipramine trong tế bào máu cao hơn đáng kể. Thời gian bán huỷ của imipramine sau khi uống nhiều liều dao động trong khoảng 4,0-17,6 giờ (M = 7,6 +/- 2,5) và trong khoảng 9,2 đến 20,2 giờ (M = 14,0 +/- 1,9). Thời gian bán huỷ của desipramine hình thành trong khoảng 13,5 đến 61,5 giờ (M = 29,9 +/- 8,7) sau khi uống nhiều liều imipramine hydrochloride. Nồng độ trung bình của huyết tương sau khi uống nhiều liều imipramine hydrochloride là 50 mg t.i. d. sau khi uống 21,4 đến 69,0 cốc/1 (M = 38,2 +/- 8,7) và 33,7 đến 136,0 cốc/1 (M 72,3 +/- 19,5) sau khi uống nhiều liều imipramine. Sự khác biệt lớn về khả năng hình thành desipramine sau khi uống imipramine và desipramine có thể có những hậu quả điều trị như imipramine và desipramine có những đặc tính dược lý khác nhau.
Porcine neurophysin-I iodinated with Na125I was injected intravenously into rats and rabbits, and the rate of disappearance of radioactivity from the peripheral system was measured. Radioactively-labeled neurophysin bound to polymethylmethacrylic particles was similarly infected into the animals. The half-time for the loss of radioactivity from samples of whole blood was 6.1--6.4 min as determined over the first 5 min after administration of the protein. There was no significant difference in the half-time calculated when the radioactivity present in the trichloroacetic acid-insoluble material present in the se-um was measured. 15 min after the injection of labeled protein there was a maximum and massive uptake of radioactivity in the kidney consistent with this tissue's being important in the degradation of neurophysin. Immunoperoxidase histochemical techniques were applied to formalin-fixed kidney slices and demonstrated the presence of neurophysin-like material localized in the cells of proximal tubules of the cortex and medulla. On binding neurophysin to acrylic particles there was approximately a 10-fold increase in the uptake of radioactivity in the lungs and a 33% reduction in activity in the kidneys, as measured at the 15-min time interval. Of the other tissues studied, excluding the thyroid gland and lungs, the uterus demonstrated the greatest uptake of radioactivity of fat tissue had the least accumulation of radioactive label.
Vật lý thần kinh porcine (Porcine neurophysin-I) được tiêm tĩnh mạch vào chuột cống và thỏ, đồng thời đo tỷ lệ biến mất phóng xạ từ hệ ngoại vi. Các hạt polymethylmethacrylic được đánh dấu phóng xạ cũng bị nhiễm xạ tương tự ở động vật. Thời gian bán hủy phóng xạ của các mẫu máu toàn phần là 6,1-6,4 phút được xác định trong 5 phút đầu sau khi tiêm protein. Không có sự khác biệt đáng kể về thời gian bán hủy khi đánh giá phóng xạ có trong vật liệu không hòa tan trong axit tr
370 patients exhibiting a brachial radiculalgia or a spinal cord disease due to cervicarthrosis were submitted to surgery according to Cloward's technique; freeing or grafting were performed in 682 levels. A study of this surgical management is made and compared with the other therapeutical modalities. A consensus of the results leads to offer this kind of mangement to the initial stage of the disease before the appearing of definitive sclerotic or atrophic lesions. The arthrosic lesions interesting numerous levels, the anatomic-clinical discrepancies concerning the injured level, the misknowledge of the exact physiopathogenesis of the nervous lesions, plead in favour of anterior cervical grafts interesting numerous levels.
370 bệnh nhân có biểu hiện đau cơ thần kinh cánh tay hoặc bệnh lý tủy sống do thoái hóa cột sống đã được phẫu thuật theo kỹ thuật của Cloward; giải phóng hoặc ghép được thực hiện ở 682 mức độ. Nghiên cứu điều trị phẫu thuật này được thực hiện và so sánh với các phương pháp điều trị khác. Kết quả cho thấy phương pháp điều trị này có hiệu quả trong giai đoạn đầu của bệnh trước khi xuất hiện tổn thương xơ cứng hoặc teo rõ ràng. Các tổn thương tổn thương thần kinh có nhiều mức độ thú vị, sự khác biệt về giải phẫu-lâm
The objective of this study was to determine the influence of estradiol-17beta and/or progesterone on gonadotropon secretion at the level of the pituitary. Female rats in which the hypothalamo-hypophyseal connections had been permanently interrupted after castration served as the experimental model in which the effect of estradiol and/or progesterone on LH-RH-induced gonadotropin release was examined. In out experimental animals, LH secretion was readily activated by LH-RH administration. LH release was greatly augmented by the prior administration of estradiol benzoate (1 mug/kg b.w./day). Progesterone (5 mg/day) in the absence of estradiol did not modify the 10-min responese to LH-RH but reduced the enhancement of LH secretion caused by estradiol pretreatment. Our findings suggest that estradiol potentiated the releasing effect of LH-RH at the level of the gonadotroph, whereas progesterone interfered with the potentiation effect. Plasma levels of FSH were not significantly elevated above the basal value by the administration of LH-RH alone, or in combination with estradiol and/or progesterone.
Mục tiêu của nghiên cứu này là xác định ảnh hưởng của estradiol-17beta và/hoặc progesterone lên gonadotropon tiết ở mức tuyến yên. Chuột cống cái bị cắt đứt vĩnh viễn kết nối hạ đồi-hạ đồi sau thiến là mô hình thí nghiệm trong đó đánh giá tác dụng của estradiol và/hoặc progesterone lên gonadotropin tiết LH-RH. Trên động vật thí nghiệm, bài tiết LH được kích hoạt dễ dàng bằng cách cho LH-RH tiết. Sự tăng cường bài tiết LH được tăng
Actual preventive aspects on major neuropediatric handicaps -- particularly cerebral palsy and severe mental retardation -- are surveyed. Based on Swedish epidemiologic studies on the changing pattern through 1954--70 it has been possible to conclude that postnatal preventive measures are largely completed, and that perinatal brain damage syndromes have significantly decreased, while prenatal mechanisms now dominate and still constitute mainly unsolved problems. The study has convincingly revealed that modern neonatal intensive care does pay and has given favorable gains not only in surviving but in undamaged babies.
Các khía cạnh dự phòng thực tế đối với các khuyết tật thần kinh chính ở trẻ em - đặc biệt là bại não và chậm phát triển trí tuệ nghiêm trọng - đã được khảo sát. Dựa trên các nghiên cứu dịch tễ học của Thụy Điển về mô hình thay đổi trong suốt những năm 1954-1970, có thể kết luận rằng các biện pháp dự phòng sau sinh phần lớn đã hoàn thiện, và các hội chứng tổn thương não chu sinh đã giảm đáng kể, trong khi cơ chế trước sinh chiếm ưu thế và vẫn là chủ yếu các vấn đề chưa được giải quyết. Nghiên cứu
The results of a set of experiments conducted on a new non-steroid antirheumatic preparation--pyrasanone (Carudol)--are presented and its indications in the general management of the disease are noted. The pharmacokinetics and therapeutic efficacy of the new drug are described. Statistical analysis showed it to be more effective than hexahydropyrazine, diphenylbutazone, indomethacin and oxyphenbutazone. A basic therapeutic approach is suggested in accordance with the pharmacodynamic aspects of the drug and the results observed in a clinical trial on 719 subjects. Pyrasanone has low toxicity and is well tolerated. Due caution in the administration of antirheumatic drugs should nevertheless be maintained during its use.
Nghiên cứu đã trình bày kết quả nghiên cứu trên chế phẩm mới của thuốc chống thấp khớp không steroid là Pyrasanone (Carudol) và ghi nhận chỉ định của thuốc trong điều trị bệnh. Dược động học và hiệu quả điều trị của thuốc mới được mô tả. Phân tích thống kê cho thấy thuốc có hiệu quả hơn hexahydropyrazine, diphenylbutazone, indomethacin và oxyphenbutazone. Phương pháp điều trị cơ bản được đề xuất phù hợp với các đặc tính dược lực học của thuốc và kết quả nghiên cứu trên 719
Preliminary clinical results with an association of high doses of vincamine and chlordiazepoxide in subjects with recurrent depression are presented. It is felt that vincamine has a clinically appreciable psychoactive action.
Các kết quả lâm sàng sơ bộ với mối liên quan giữa vincamine và chlordiazepoxide liều cao ở bệnh nhân trầm cảm tái phát được trình bày. Vincamine có tác dụng tâm sinh lý đáng kể trên lâm sàng.
20-40 Mg per day of gangliosides in association with the therapy already in use were given to patients suffering from acute cerebreal vascular lesions. The results reported in the present work refer to the time necessary for the return to normal functionality. It was observed that such parameter is practically half of that occuring in non-treated subjects. Therefore, the therapeutic usefulness of such glycolipids for the return to normal of the motor functionality and also of the coscience conditions of patients suffering from acute vascular CNS lesions is underlined.
20-40 Mg/ngày kết hợp với điều trị đã được sử dụng cho bệnh nhân tổn thương mạch máu não cấp. Kết quả nghiên cứu cho thấy thời gian cần thiết cho sự phục hồi chức năng bình thường của các glycolipid. Các thông số này thực tế chỉ chiếm một nửa so với các đối tượng chưa được điều trị. Do đó, tác dụng điều trị của các glycolipid này đối với sự phục hồi chức năng vận động và cả điều kiện vũ trụ của bệnh nhân tổn thương mạch máu não cấp được nhấn mạnh.
The principal stages in the history of hypnosis are reviewed, from the forerunners of Mesmer to the founder of "animal magnetism" himself, to Braid, and the entire hypnological movement of the nineteenth century. The work of Freud and the then and later relationships between hypnosis and psychoanalysis are discussed. A personal interpretation is offered for the phenomenon of the ups and downs of the popularity of hypnosis and reasons given for why its application should never decline again. After a brief review of modern theories of hypnosis and hypnotic techniques, the importance of the subject, over and above its uses in medical treatment, is emphasized, for hypnosis can be used as an invaluable tool for investigating the extraordinary reconstructional and creative possibilities inherent in the outer reaches of the human psyche.
Chúng ta hãy cùng xem lại những giai đoạn chính trong lịch sử thôi miên, từ những tiền thân của Mesmer cho đến chính ông là người sáng lập ra "từ tính động vật", cho đến Braid, và toàn bộ phong trào thôi miên học của thế kỷ 19. Công trình của Freud, những mối quan hệ giữa thôi miên và phân tâm học được thảo luận sau đó và sau này. Một diễn giải cá nhân được đưa ra về hiện tượng thăng trầm của sự phổ biến của thôi miên, và những lý do giải thích tại sao ứng dụng của nó không bao giờ nên giảm đi một lần
Thirty one patients were treated with either S-Adenosylmethionine or Imipramine in a double-blind clinical trial comparing S-Adenosylmethionine (25 mg i.m. three times daily) with Imipramine (25 mg i.m. three times daily) administered for a period of three weeks. Hamilton Rating scores showed no significant differences between treatments, but such slight differences as were observed favoured S-Adenosylmethionine.
31 bệnh nhân được điều trị bằng S-Adenosylmethionine hoặc Imipramine trong một thử nghiệm lâm sàng mù đôi so sánh S-Adenosylmethionine (25 mg i.m. 3 lần/ngày) với Imipramine (25 mg i.m. 3 lần/ngày) dùng trong thời gian 3 tuần. Điểm đánh giá Hamilton cho thấy không có sự khác biệt đáng kể giữa các phương pháp điều trị, nhưng những khác biệt nhỏ như S-Adenosylmethionine ưa thích được quan sát thấy.
In a 10 week experimental investigation the tissue reactions to implantation of standardised test pieces made of a polysilicone, Silastic, Tantalum, Titanium and a cobalt-chromium alloy, Vitallium, were studied in the white rat. After 2 weeks, polysilicone, Tantalum and Titanium caused slight reactions whilst a comparatively strong round cell infiltration was observed around the cobalt-chromium test pieces. After 10 weeks, no cellular infiltration was demonstrable around any of the implant materials. The now all appeared inert and were surrounded by a tough connective tissue.
Trong 10 tuần nghiên cứu thực nghiệm, phản ứng mô với cấy ghép các mảnh thử nghiệm được chuẩn hóa từ polysilicone, Silastic, Tantalum, Titan và hợp kim cobalt-chromium, Vitallium được nghiên cứu trên chuột trắng. Sau 2 tuần, polysilicone, Tantalum và Titanium tạo ra phản ứng nhẹ trong khi sự xâm nhập tế bào tròn tương đối mạnh được quan sát thấy xung quanh các mảnh thử nghiệm cobalt-chromium. Sau 10 tuần, không có sự xâm nhập tế bào nào được chứng minh xung quanh bất kỳ vật liệu cấy ghép
The Copeland intraocular lens implant combined with the intracapsular cataract extraction technique is relatively easy to do when first starting intraocular lens surgery. It does not require switching over to the extracapsular technique or using suture material to secure the implant. It can be done with a Loupe by those who do not use a microscope. The lens is hinged securely in the plane of the pupil and is immobile even with extensive eye movement. The planned implantation should be cancelled if the eye is not soft with a shrunken vitreous body immediately after the lens is extracted. The talked about complications of uveitis and posterior lens membrane may be avoided by the use of steroids and No. 10-0 Ethylon or No. 9-0 silk sutures. After doing, over the past two years, 55 Copeland iris plane lenses combined with intracapsular cataract extraction, I find it to be a relatively simple procedure. It is certainly easier than using intraocular lenses that require either the remnants of lens cortex or capsule for implant fixation, or the tying of No. 10-0 Ethylon suture inside the anterior chamber.
Đặt thủy tinh thể nhân tạo kết hợp với lấy đục thể thủy tinh thể bằng kỹ thuật Copeland là một thủ thuật tương đối dễ dàng khi mới bắt đầu phẫu thuật thủy tinh thể. Thủy tinh thể nhân tạo không cần chuyển sang phẫu thuật ngoại bào hoặc sử dụng vật liệu khâu để cố định thủy tinh thể nhân tạo. Thủy tinh thể nhân tạo có thể đặt trên kính Loupe nếu không sử dụng kính hiển vi. Thủy tinh thể có bản lề chắc chắn trong mặt phẳng của đồng tử và bất động ngay cả khi mắt cử động nhiều. Việc đặt thủy tinh thể nhân tạo theo kế hoạch cần phải hủy bỏ nếu mắt không mềm và cơ thể thủy tinh thể co lại ngay sau khi lấy thủy tinh thể nhân tạo. Những biến chứng của viêm màng bồ đào và màng thủy tinh thể sau có thể tránh được bằng cách sử dụng steroid và Etyl Dimitri thứ 10-0 Ethylon hoặc Etyl Dimitri thứ 9-0. Sau khi đặt 55 kính mặt phẳng Copeland kết hợp với lấy đục thể thủy tinh thể nhân tạo, tôi thấy thủ thuật này tương đối đơn giản. Nó chắc chắn là dễ dàng hơn so với việc sử dụng thủy tinh thể nhân tạo mà cần phải có phần vỏ thủy tinh thể còn sót lại hoặc một viên nang thủy tinh thể để cố định thủy tinh thể nhân tạo, hoặc buộc chỉ khâu số 10-0 Ethylon ở khoang trước.
In congenital microphthalmos and anophthalmos, the socket and lids are often underdeveloped. Progressive dilation of the socket often does not increase the horizontal lid aperture or permit the use of a larger prosthesis. The authors present two cases in which a modified Mustarde cheek flap, lined with a tarsal-conjunctival graft, was used to reconstruct and lengthen the lower lid. This procedure results in a larger horizontal lid aperture and permits a larger prosthesis to be contained in the socket.
Ở trẻ sơ sinh mắt vi thể và mắt không có thị lực, ổ mắt và mí mắt thường kém phát triển. Hốc mắt giãn lớn thường không làm tăng khẩu độ nắp ngang hoặc cho phép sử dụng bộ phận giả lớn hơn. Các tác giả đã giới thiệu hai trường hợp vạt má bẹt cải tiến có lót kết mạc được sử dụng để tái tạo và kéo dài mí mắt dưới. Phẫu thuật này đã làm tăng khẩu độ nắp ngang và cho phép đặt bộ phận giả lớn hơn vào ổ mắt.
Corneal scarring secondary to inactive phlyctenular keratoconjunctivitis (PKC) is a significant cause of decreased vision in Alaskan Natives. The results of primary penetrating keratoplasty for such cases at the Alaska Native Medical Center form the basis of this report. Eighteen cases met the criteria established for this study. Fourteen (79 percent) had clear grafts at least six months after surgery (average follow-up: 46 months). Of the twelve grafts performed using 10-0 nylon and the operating microscope, 11 (92 percent) were clear. Twelve of the 14 persons with clear grafts had improved vision of at least two lines on the Snellen chart. On the basis of this report, penetrating keratoplasty for corneal scarring due to PKC seems to have a favorable prognosis.
Sẹo giác mạc thứ phát do viêm kết giác mạc không hoạt động là nguyên nhân chính gây giảm thị lực ở người bản địa Alaska. Kết quả phẫu thuật ghép giác mạc xuyên thấu nguyên phát cho các trường hợp này tại Trung tâm Y tế người bản địa Alaska là cơ sở cho báo cáo này. Mười tám trường hợp đạt tiêu chuẩn được thiết lập cho nghiên cứu này. Mười bốn (79% ) mảnh ghép rõ ràng sau phẫu thuật ít nhất sáu tháng (theo dõi trung bình: 46 tháng ). Trong số 12 mảnh ghép được thực hiện bằng nylon 10-0 và kính hiển vi phẫu thuật
The making of a groove in cataract surgery and the preplacement of one or more sutures into the groove has been advocated by many surgeons. An instrument that facilitates the performance of the surgical groove is introduced. This instrument, a modification of a corneal trephine, provides a neat, smooth groove of adjustable depth.
Tạo rãnh trong phẫu thuật đục thể thủy tinh và chuyển một hoặc nhiều chỉ khâu vào rãnh được nhiều bác sĩ phẫu thuật ủng hộ. Một dụng cụ tạo điều kiện cho việc thực hiện rãnh được đưa vào sử dụng. Dụng cụ này, một biến thể của trephin giác mạc, cung cấp một rãnh gọn, trơn có chiều sâu có thể điều chỉnh được.
Nine patients with severe keratoconus who were ready for penetrating keratoplasty underwent thermokeratoplasty with profound flattening of the cornea at the time of surgery. Keratometer readings returned to pretreatment levels in seven of the nine patients. Two patients have avoided penetrating keratoplasty due to improved contact lens fit following thermokeratoplasty despite the return of corneal steepness. Subsequent penetrating keratoplasty in five patients has been uneventful with all grafts remaining clear to date four to eight months postoperatively.
9 bệnh nhân có giác mạc hình chop nặng sẵn sàng phẫu thuật đã được phẫu thuật tạo hình giác mạc bằng nhiệt kế với giác mạc bị xẹp sâu tại thời điểm mổ. Chỉ số giác mạc kế trở lại mức trước điều trị ở 7/9 bệnh nhân. 2 bệnh nhân tránh được việc tạo hình giác mạc bằng nhiệt kế do kính áp tròng phù hợp hơn sau phẫu thuật mặc dù giác mạc đã trở lại độ dốc. 5 bệnh nhân sau phẫu thuật tạo hình giác mạc bằng nhiệt kế đều không có biến cố và tất cả các mảnh ghép đều sạch cho đến 4-8 tháng sau mổ.
Protein antigens were prepared from rough strains of Salmonella typhimurium and S. dublin by phenol and veronal-buffer extraction. It was shown that the in vitro migration of peritoneal exudate cells from guinea pigs that were immunized with rough avirulent mutants could be inhibited effectively with these antigens. The cells obtained from S. typhimurium-immunized guinea pigs were also sensitive to S. dublin antigens and vice versa. A degree of sensitivity and inhibition could be demonstrated consistently in a group of immunized guinea pigs. However, the variation in samples, even from among individual animals that had survived challenge, was so great that it precludes the use of the macrophage migration technique as a routine standard assay procedure for immunity.
Kháng nguyên protein được điều chế từ các chủng vi khuẩn Salmonella typhimurium và S. dublin bằng phương pháp tách chiết phenol và đệm veronal. Kết quả cho thấy, việc di chuyển tế bào dịch tiết màng bụng từ chuột lang được miễn dịch với các đột biến độc tố thô có thể bị ức chế hiệu quả bằng các kháng nguyên này. Các tế bào thu được từ chuột lang được miễn dịch với S. typhimurium cũng nhạy cảm với kháng nguyên S. dublin và ngược lại. Sự nhạy cảm và ức chế ở mức độ nhất quán có thể được chứng minh trong nhóm chuột lang được
An experimental study was implemented to determine the effectiveness of isobutyl-2-cyanoacrylate (bucrylate) as an oral hemostat, its influence on sequential wound healing, and its potential as a carcinogen. Segregated groups of equal numbers of male and female Long-Evans Hooded Rats underwent deep (socket) and superficial (surface) aerosol placement of bucrylate to maxillary molar extraction sites. Bucrylate proved to be an effective oral hemostat, rapidly retarding postextraction hemorrhage. Deep placement of the adhesive resulted in retarding of healing and lingering macrohistiocytic aggregates in wounds. Superficial placement of the material resulted in very little long-term macrohistiocytic response, and would healing showed little retardation. A neoplastic potential was not demonstrated for bucrylate.
Nghiên cứu thực nghiệm nhằm xác định hiệu quả của isobutyl-2-cyanoacrylate (bucrylate) trong cầm máu đường uống, ảnh hưởng của nó lên quá trình liền vết thương và khả năng gây ung thư. Các nhóm chuột cống trắng đực và cái được đặt bình xịt sâu (trên mặt đất) và nông (mặt đất) của bucrylate vào các vị trí nhổ răng hàm trên. Bucrylate là một thuốc cầm máu đường uống hiệu quả, nhanh chóng làm chậm quá trình liền vết thương sau khi nhổ. Đặt sâu chất dính làm chậm quá trình liền vết thương
The buoyant density in CsCl of ribosomes from chloroplasts of the green alga Chlorella pyrenoidosa and two species of higher plants, Pisum sativum and Chenopodium album, has been studied. From the relative protein content it was calculated that 70S ribosomes from chloroplasts are much smaller than 80S cytoplasmic ribosomes (3.0-3.1 X 10(6) and 4.0 X 10(6) daltons) and slightly larger than 70S ribosomes from bacteria (E. coli 2.5 X 10(6) daltons). Chloroplast ribosomes from pea seedlings were analyzed by two-dimensional polyacrylamide gel electrophoresis. They appear to contain 71 proteins. This indicates that chloroplast ribosomes contain a larger number of proteins than do the ribosomes from E. coli and other species of Enterobacteriaceae. Further study will permit a probable evaluation of the validity of Mereschkowsky's hypothesis that the photosynthetic plastids of eukaryotic plant cells are the evolutionary descendants of endosymbiotic blue-green algae.
Mật độ nổi trong CsCl của ribosome từ lục lạp tảo lục Chlorella pyrenoidosa và hai loài thực vật bậc cao hơn là Pisum sativum và Chenopodium album đã được nghiên cứu. Từ hàm lượng protein tương đối, người ta tính toán được rằng ribosome 70S từ lục lạp nhỏ hơn nhiều so với ribosome tế bào chất 80S (3,0-3,1 X 10 (6) và 4,0 X 10 (6) dalton) và lớn hơn một chút so với ribosome 70S từ vi khuẩn (
The intensity of Plasmodium berghei infections decreases as the age of the rat host increases. The nature of this 'age immunity' was investigated. No experimental support was found for innate resistance involving either serum non-antibody factors or changes in the erythrocytes that inhibit parasites in older rats. A cross reacting immune response active against P. berghei was not found. Evidence is presented which shows that rats less than 7 weeks old lack at least part of the functional immunological apparatus by which older rats produce a protective immune response. It is suggested that the defect might involve T lymphocytes.
Cường độ nhiễm Plasmodium berghei giảm khi tuổi của vật chủ chuột tăng lên. Bản chất của " miễn dịch tuổi " này đã được nghiên cứu. Không tìm thấy hỗ trợ thực nghiệm nào cho sự đề kháng bẩm sinh liên quan đến các yếu tố không kháng thể trong huyết thanh hoặc thay đổi hồng cầu ức chế ký sinh trùng ở chuột già. Không tìm thấy phản ứng miễn dịch chéo hoạt động chống lại P. berghei. Bằng chứng được trình bày cho thấy chuột dưới 7 tuần tuổi thiếu ít nhất một phần của bộ máy miễn dịch chức năng mà chuột già tạo ra phản ứng miễn dịch
In order to study the mode of action of a bovine anti-Escherichia coli lactoserum (BLS), we have used a new test measuring the adherence of pathogenic E. coli on epithelial cells isolated from the small intestine of rabbit. A mixed suspension of E. coli and of epithelial cells is incubated for 15 min and the number of bacteria adhering to the cells counted under the microscope. The BLS at a concentration of 3.5 mg/ml IgG is able to reduce this number by a factor of 3-5. After absorption of the BLS with formaldehyde-treated bacteria, this factor is smaller than 2. At a concentration of 5 mg/ml, D-mannose and alpha-methylmannoside are as efficient inhibitors of adherence as BLS; at the same concentration, L-mannose is ineffective. The cultures of E. coli strongly agglutinating guinea pig erythrocytes, adhere to a larger extent to the epithelial cells. The last two observations confirm the important role played by fimbriae for the adhesive properties of E. coli. The presence of fimbrial antibodies would partially explain the inhibiting effect of BLS on adherence.
Để nghiên cứu cơ chế hoạt động của kháng thể kháng E. coli lactoserum (BLS) ở bò, chúng tôi đã sử dụng một thử nghiệm mới đo độ bám dính của E. coli gây bệnh trên các tế bào biểu mô phân lập từ ruột non thỏ. Hỗn hợp của E. coli và tế bào biểu mô được ủ trong 15 phút và số lượng vi khuẩn bám dính vào tế bào được đếm dưới kính hiển vi. BLS ở nồng độ 3,5 mg/ml IgG có thể giảm số lượng này theo hệ số 3-5. Sau khi hấp thụ BLS với vi khuẩn đã xử lý formaldehyd, hệ số này nhỏ hơn 2. Ở nồng độ 5 mg/ml, D-mannose và alpha-methylmannoside đều ức chế bám dính hiệu quả như BLS; ở cùng nồng độ, L-mannose không hiệu quả. Nuôi cấy E. coli kết tụ mạnh hồng cầu chuột lang, bám dính ở mức độ lớn hơn vào các tế bào biểu mô. Hai quan sát cuối cùng đã khẳng định vai trò quan trọng của fimbriae đối với tính chất bám dính của E. coli. Sự hiện diện của kháng thể kháng fimbrial có thể giải thích phần nào tác dụng ức chế của BLS đối với sự bám dính.
Measurements were conducted of five species of Lamblia mounted and stained with ferreous hematoxylin. In order to obtain comparable results only mature trophozoites with medial bodies were measured. It was shown that the totality of biometrical indices of mature trophozoites is specific for each species studied; this demonstrates their distinct status and is contrary to Filice's view (1952). Of the studied species trophozoites of man (L. intestinalis), rabbit (L. duodenalis), vole (L. microti) and rat (L. simoni) have the same shape of the body but differ in absolute sizes. Trophozoites of the parasite of mice and rats, L. muris, differ from other species in a shorter body and in having spherical medial bodies. In this connection a question is raised concerning the according of a higher taxonomic status to this species.
Các phép đo được thực hiện trên 5 loài thuộc chi Lamblia có gắn và nhuộm hematoxylin sắt. Để có được kết quả tương đương, chỉ có thể đo được trophozoit trưởng thành có thể tích trung gian. Các chỉ số sinh trắc học của trophozoit trưởng thành là đặc trưng cho từng loài nghiên cứu, điều này chứng tỏ tình trạng khác biệt của chúng và trái với quan điểm của Filice (1952 ). Trong số các loài nghiên cứu, trophozoit ở người (L.intestinalis), thỏ (L. duodenalis
Chenodeoxycholic acid labeled with 2H in the 11 and positions was prepared by catalytic reduction of delta 11-12 unsaturated derivatives of cholic acid. To validate the use of this stable isotope for the determination of bile acid kinetics by isotope dilution, it was administered to seven normal male volunteers simultaneously with [24-14C]chenodeoxycholic acid. Bile was collected at regular intervals over the following 5 days, and the chenodeoxycholic acid pool size and fractional turnover rate were determined from the specific activity decay curve for 14C and from the isotopic abundance curve for 2H. Estimates of the pool size by both isotopes showed a correlation of r = 0.95 and similar precision. Synthesis rate, the product of pool size and fractional turnover rate, also showed good agreement (r = 0.97), Because previous investigations have shown that bile acids tagged with hydrogen isotopes at the 11 and 12 positions are stable in man, the present data suggest that 11, 12-2H-labeled bile acids may be used in place of radioactive isotopes for valid isotopic measurement of bile acid kinetics in healthy infants and children.
Acid chenodeoxycholic được dán nhãn 2H ở vị trí 11 và vị trí được điều chế bằng cách khử xúc tác dẫn xuất delta 11-12 không bão hòa của acid cholic. Để xác định tính hiệu quả của đồng vị ổn định này trong xác định động học acid mật bằng phương pháp pha loãng đồng vị, chúng tôi đã sử dụng đồng vị này cho 7 nam giới bình thường đồng thời với acidchenodeoxycholic. Mật được thu thập theo chu kỳ đều đặn trong 5 ngày tiếp theo, và kích thước bể acid chenodeoxycholic và tỷ lệ luân chuyển phân

Dataset Summary

20M Vietnamese PubMed biomedical abstracts translated by the state-of-the-art English-Vietnamese Translation project. The data has been used as unlabeled dataset for pretraining a Vietnamese Biomedical-domain Transformer model.

image

image source: Enriching Biomedical Knowledge for Vietnamese Low-resource Language Through Large-Scale Translation

Language

Dataset Structure

  • The English sequences are
  • The Vietnamese sequences are

Source Data - Initial Data Collection and Normalization

https://www.nlm.nih.gov/databases/download/pubmed_medline_faq.html

Licensing Information

Courtesy of the U.S. National Library of Medicine.

Citation

@misc{mtet,
  doi = {10.48550/ARXIV.2210.05610},
  url = {https://arxiv.org/abs/2210.05610},
  author = {Ngo, Chinh and Trinh, Trieu H. and Phan, Long and Tran, Hieu and Dang, Tai and Nguyen, Hieu and Nguyen, Minh and Luong, Minh-Thang},
  keywords = {Computation and Language (cs.CL), Artificial Intelligence (cs.AI), FOS: Computer and information sciences, FOS: Computer and information sciences},
  title = {MTet: Multi-domain Translation for English and Vietnamese},
  publisher = {arXiv},
  year = {2022},
  copyright = {Creative Commons Attribution 4.0 International}
}
@misc{vipubmed,
  doi = {10.48550/ARXIV.2210.05598},
  url = {https://arxiv.org/abs/2210.05598},
  author = {Phan, Long and Dang, Tai and Tran, Hieu and Phan, Vy and Chau, Lam D. and Trinh, Trieu H.},
  keywords = {Computation and Language (cs.CL), Artificial Intelligence (cs.AI), FOS: Computer and information sciences, FOS: Computer and information sciences},
  title = {Enriching Biomedical Knowledge for Vietnamese Low-resource Language Through Large-Scale Translation},
  publisher = {arXiv},
  year = {2022},
  copyright = {Creative Commons Attribution 4.0 International}
}
Downloads last month
10

Models trained or fine-tuned on VietAI/vi_pubmed